Sunday, December 25, 2016

Bất chấp mùa Giáng Sinh, chính quyền Quảng Bình cưỡng chế đất nghĩa trang xứ Xuân Hòa

Vào khoảng 11 giờ trưa ngày 23 tháng 12 năm 2016, nhà cầm quyền huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình đã huy động lực lượng công an, cảnh sát cơ động và công nhân cầu đường phá hủy nghĩa trang của người dân xứ Xuân Hòa ở xã Quảng Xuân, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình. Việc này đã xảy ra ẩu đả, ném đá, dẫn đến có người bị thương phải cấp cứu.
Chia sẻ với phóng viên SBTN, bác Trầm, một người dân địa phương cho biết: “Nhà cầm quyền huyện Quảng Xuân đã cho công ty cầu đường thi công làm một con đường đi qua nghĩa trang của người dân xứ Xuân Hòa. Tuy nhiên, vì nghĩa trang là nơi chôn mồ mả của ông bà tổ tiên nên người dân không ai đồng ý. Phía nhà cầm quyền cũng không có đền bù thiệt hại nào cho người dân, vì vậy mà quá trình tranh chấp đã diễn ra lâu nay. Sáng hôm nay, lợi dụng lúc bà con người dân xứ Xuân Hòa đang chuẩn bị đón Noel nên nhà cầm quyền đã huy động lực lượng công an, cảnh sát cơ động, công nhân cầu đường, máy cẩu đến để thi công làm đường, đập phá mồ mả. Sau đó, người dân biết được nên đã giật chuông nhà thờ và đông đảo người dân đã tập trung ra ngăn cản không cho phía nhà cầm quyền tiếp tục thi công. Sau một hồi tranh chấp và đã xảy ra ẩu đả nên hai bên đã cầm đá ném nhau và dẫn đến có một người bị ném trúng đầu và dẫn đến chảy máu nên phải đưa đi bệnh viện cấp cứu. Sau đó, phía nhà cầm quyền đã gọi điện thương lượng với Hội đồng mục vụ giáo xứ để giảm bớt tình hình căng thẳng và rút lui khỏi khu vực nghĩa trang.”
Ông Trầm còn cho biết thêm: “cách đây không lâu, phó thủ tướng Chính phủ, ông Trương Hòa Bình đã tới giáo xứ Xuân Hòa để gặp Linh mục Phê-rô Mai Xuân Ái, cha chánh xứ Xuân Hòa và có hứa là đầu tháng 01/01/2017 tới đây sẽ có công văn chính thức của chính phủ về việc nhà cầm quyền âm mữu cưỡng chế chiếm đoạt đất nghĩa trang của bà con.”
Được biết, nguyên nhân của sự việc bắt đầu từ năm 2010, đã có ký kết về vị trí móc biên giới giữa xã Quảng Xuân và Quảng Hưng. Nhưng biên giới đất giáp ranh giữa hai xã trở nên không rõ ràng và xảy ra tranh chấp giữa đôi bên. Người dân xứ Xuân Hòa đã nhiều lần viết đơn kiến nghị và khiếu nại gửi lên các cấp có thẩm quyền, nhưng không được giải quyết thỏa đáng.
Vào tháng 11/2015, bà con giáo xứ Xuân Hòa đi tảo mộ nhằm làm sạch khuôn viên nghĩa trang. Chiều cùng ngày, một nhóm thanh niên xã Quảng Hưng đã dùng hung khí chặn đánh 4 người dân xứ Xuân Hòa bị thương nặng. Đến tháng 10/2016 vừa qua, người dân xứ Xuân Hòa tiếp tục phát giác nhiều ngôi mộ đã bị đào bới, bị đập phá phần mộ và lễ đài cùng tượng Chúa Giêsu đã bị đập phá.
Sau đó, nhà cầm quyền huyện Quảng Trạch lại tiếp tục ra thông báo là sẽ mở con đường đi qua khu vực nghĩa trang xứ Xuân Hòa. Nhưng người dân không ai đồng ý, và cũng không ai nhận một khoản đền bù nào.
Một người dân khác tại địa phương chia sẻ: “Nhà cầm quyền đã dùng mọi thủ đoạn, âm mưu nhằm cưỡng chế khu vực nghĩa trang của người dân xứ Xuân Hòa để thi công mở tuyến đường mới. Người dân không chịu và cho rằng đây là đất mồ mả ông cha đã tồn tại nhiều năm, nên không thể làm ngơ, và quyết tâm sẽ đấu tranh đến cùng để bảo vệ đất ông cha tổ tiên để lại.”

MÙA VỌNG-GIÁNG SINH NĂM NAY.

Thay lời cảm ơn,
Với ước nguyện đem chút gió ấm tình thương xẻ chia đến với những người vô gia cư, những người có hoàn cảnh khó khăn lang thang...
Với những ý tưởng trên đây, nhưng tự lực mình thì không được bao nhiêu. Nên, ngay đầu mùa vọng, chúng tôi đã ngỏ lời đến với quý Ân nhân, Bệnh nhân. 
Và điều bất ngờ đến với anh em chúng tôi hơn cả mong ước. Đó là sự quảng đại hầu bao của quý Vi. 
Điều này đã giúp anh em chúng tôi, nối dài cánh tay, để đem tình thương đến với những người nghèo khổ trong đêm vọng mừng Ngôi Hai xuống thế làm người (24/12). Với hơn một trăm phần quà NOEL.
Điều làm anh em chúng tôi vui hơn, đó là thấy được sự tương thân tương ái
 "Lá rách đùm lá nát" của quý vị. Mặc dù, quý vị là những người đang nằm liệt giường, hay đang mang trong mình những căn bệnh mãn tính...nhưng quý vị vẫn sẵn sàng xẻ chia với những cảnh đời khó khăn; họ đang ngủ bên hiên nhà, lang thang bên lề đường.
Chỉ những điều đó thôi, đã làm cho anh em chúng tôi vui hơn, thích hơn khi chuẩn bị những phần quà bé nhỏ nhưng gói đầy tình thương của quý vị.

Và vui hơn, khi chúng tôi đến với những người khó khăn. Thấy họ đã có một vài hộp sữa hay mấy cái bánh đang bóc ăn giở. Thấy chúng tôi đem quà tới có người nói: có đây rồi. Thật tuyệt vời làm đánh động cảm xúc tôi (Ý của họ là; tôi vừa được những thứ này rồi, hãy đem phần này đến với người khác). 
Có người còn nói; chú luôn ở ghế đá đàng kia. Làm tôi nghĩ đến một cái tết Cổ truyền, cái tết của sum vầy và quây quần bên bố-mẹ, ông-bà và người thân gần đến rồi. Nhưng những người vô gia cư vẫn ở đó, vẫn suốt ngày đi lượm ve chai và tối đêm về ngả xuống ghế đá là giường của mình, màn là trời , chiếu là ghế đá. 
Hay lời cảm ơn của những người khuyết tật đang ngủ trên xe lăn, ngủ trên xe xích lô khi thấy chúng tôi đến. Hay khi chúng tôi đến với người khiếm thị, đang mời mua vé số bên bàn nhậu trên bờ kênh Nhiêu lộc. Những người bạn trẻ đang ăn-uống, đang zdô. Nhưng họ cũng dừng lại ít giây quan sát, nhìn tò mò chúng tôi....

Sau hơn ba tiếng đồng hồ, qua các con đường. Chúng tôi đã về lại nhà sau nửa đêm và mở tiệc nhẹ mừng CHÚA GIÁNG SINH tại phòng.
Vậy là mùa trông đợi đã qua, kính chúng quý Ân nhân, bệnh nhân một mùa Giáng sinh an lành, ấm áp. 
Nguyện xin Chúa Hài đồng ban xuống cho quý vị sức khỏe và Hồng ân của Thiên Chúa.

Que Huong Moi

Nghệ sĩ Minh Béo tuyển sinh

Ảnh : Minh Béo tươi cười tạo dáng trước ống kính của các fan âm hộ.
Cuối cùng, sau 9 tháng lưu diễn tại Mỹ, nghệ sỹ thổi kèn xắc xô phôn của chúng ta cũng đã trở về Việt nam. 
Anh tâm sự, tới đây sẽ cho mở một trung tâm chuyên đào tạo các kỹ năng thổi, gồm: kèn, sáo, tiêu và các nhạc cụ thuộc bộ hơi khác. Đối tượng tuyển sinh là các cháu trai tuổi đời từ 14 đến 16 có đam mê âm nhạc và ý chí tiến thủ.

Phạm Hà

VIẾT CHO CHỊ

Bài dự thi Phóng sự bạn và tôi - Thay đổi xã hội
Thí sinh: Nguyễn Hồng Hải
MS: 014

(Thân tặng chị Lê Thu Hà)
Em đang viết những dòng này vào đêm Noel. Đêm của những yêu thương, vui vẻ và ấm áp tình người. Thế nhưng em biết giờ nay chị đang phải lạnh lẽo trong nhà tù Cộng Sản giữa mùa đông giá lạnh của tiết trời Hà Nội.
Em chưa bao giờ viết về anh em bạn bè, bởi cuộc sống này quá đổi thị phi, đua chen và ganh ghét. Viết cho nhau đôi khi chỉ là những lời khen ngợi sáo rỗng. Thế mà hôm nay, em lại muốn phá lệ, vì bổng dưng em lại nhớ đến lời hẹn “ra Hà Nội chơi Noel” của chị.
Chuyện là vậy. Đám cưới em, chị không thể vào Sài Gòn được. Vì theo lời chị là đúng ngày chị phải làm phiên dịch, đưa 2 mẹ con chị Cấn Thị Thêu và Trịnh Bá Phương lên gặp đại diện của Uỷ ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc. Chị hẹn em Noel ra Hà Nội chơi, chị sẽ “khao” một chầu để mừng hạnh phúc 2 đứa. Thế mà ngày đó đã không đến, vì chị lại bị bắt trước Noel đúng 1 tuần, vào ngày 16 tháng 12 năm 2015.
Em biết chị thích làm “điệu” để chụp hình, đặc biệt vào những dịp như Noel và đón năm mới. Thế nhưng giờ đây, đã là năm thứ 2 chị bỏ lỡ niềm vui nhỏ nhỏi này. Chị đã chấp nhận tất cả, hi sinh những điều nhỏ nhoi nhất của người con gái để chỉ với mong muốn giản đơn là góp phần lên tiếng cho những bất công của xã hội.
Sống trong một đất nước mà quyền tự do bị kìm hãm một cách đáng báo động, thì thế hệ 8x như chị em mình, “thế hệ mà người ta thường khôi hài, mỉa mai gọi đó là sản phẩm lỗi của xã hội, của nền giáo dục dưới một thứ chủ nghĩa hoang tưởng, phi thực tế”. (1)
Sinh ra trong một gia đình “cộng sản nòi”. Cả gia đình chị từ ông bà nội ngoại, cô dì chú bác đều đã hi sinh cống hiến cho sự nghiệp “đánh giặc cứu nước vĩ đại”. Ba của chị từng là Trợ lý cục chính trị quân khu 4, từng tập kích vào chiến trường B, tham gia chỉ huy những trận đánh quan trọng ở Quảng Trị.
Với lý lịch như thế, cùng với trình độ tốt nghiệp đại học như chị, nếu chịu “an phận” chắc chị cũng đã ấm êm hưởng thụ cuộc sống. Thế nhưng chị đã chọn con đường chông gai, chỉ vì không thể nhắm mắt trước những bất công của xã hội.
Ở Việt Nam, người dám đấu tranh đã là hi sinh nhiều thứ. Là con gái đấu tranh lại càng mệt mỏi hơn trước sự đàn áp tàn bạo của chính quyền. Thế nhưng đó không phải là những điều chị bận tâm, lo lắng. Mà điều chị lo sợ hơn cả là “gia đình chị không ủng hộ chị làm việc này”.
Có lần nói chuyện, chị đã hỏi tôi: “Em thử nghĩ, có cách gì giúp chị thuyết phục gia đình, để gia đình chị hiểu và thông cảm cho chị?”. Em cũng chỉ biết cười trừ, bởi với người lớn tuổi lại sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng, thì nội việc nói lên những bất công trước mắt đã khó, huống gì động đến điều tối kỵ là phê phán chủ nghĩa Mác Lenin và đường lối của Đảng Cộng Sản.
Thế nhưng chị vẫn không nản, vì với chị “sẽ có một ngày cả gia đình chị sẽ hiểu chị”. Tôi cũng chưa biết được cho đến bây giờ, điều chị mong muốn đó đã đến chưa?. Vì ngay cả khi bị bắt, chị vẫn chưa được sự ủng hộ của gia đình.
Bất công là thế, dường như mọi thứ đều chống lại chị. Ngay cả khi anh em bạn bè muốn đưa tên chị đến Liên hiệp quốc, để cộng đồng quốc tế lên tiếng, nhưng đành phải bất lực chỉ vì thiếu chữ kí của đại diện gia đình.
Bởi thế, chị bị bắt cùng vụ với Luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài. Tên tuổi của LS Đài thì khỏi phải bàn tới, rất nhiều cơ quan truyền thông, các tổ chức nhân quyền thế giới lên tiếng. Nhưng cái tên “Lê Thu Hà” thì vẫn còn rất mới mẻ, thậm chí còn không có tên trong danh sách lên tiếng của họ.
Nhưng trách ai đây?. Vì ngay cả em, kể từ ngày chị bị bắt đến giờ cũng chưa làm được điều gì để có thể giúp chị. Việc liên lạc với gia đình chị bị tắt nghẽn, khiến cho mọi thứ đều đi vào ngõ cụt.
Thế nhưng em nghĩ, những gì chị đang phải đối diện đều đã nằm trong dự tính của chị khi mới bắt đầu bước vào con đường dấn thân này, vì với chị: “cho dù hiện nay, công cuộc đấu tranh này còn đối mặt với nhiều gian nan, trở ngại nhưng một ngày nào đó, tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy con đường tôi đang đi hoàn toàn đúng”. (2)
Đã có nhiều câu văn, lời viết hay về những con người dám “dấn thân để thay đổi xã hội”. Ai cũng có những hoàn cảnh, suy nghĩ để đưa đến quyết định trở thành người đấu tranh, hoạt động vì xã hội như chị.
Thế nhưng với em, vượt lên trên tất cả, chị vẫn là ngôi sao sáng trong những ngôi sao đang phải chịu cầm tù. Người con gái Quảng Trị dịu dàng thể hiện qua cách đi đứng nhẹ nhàng; lời ăn tiếng nói hòa nhã; cách ăn mặc làm toát lên được những đường nét mềm mại, thanh tao mà thiên nhiên đã phú cho nữ giới (nhưng vẫn kín đáo và đoan trang).
Chị không đẹp nhưng lại rất có duyên. Cái duyên không những có được ở nét vui tươi, hồn nhiên, nhanh nhẹn, hoạt bát mà cũng còn ở vẻ e lệ, thẹn thùng. Biết xấu hổ và biết khóc trước những bất công của xã hội vẫn nhan nhãn ở Việt Nam.
Trông có vẻ yếu đuối, nhưng thật ra chị lại mạnh mẽ vô cùng. Nhất là trong những cuộc xuống đường tuần hành hay những lúc đối diện với lực lượng Công an, An Ninh của chính quyền.
Đã hơn một năm trôi qua, những bộn bề của cuộc sống, của công việc khiến cho em đôi khi quên luôn cả một người chị đáng kính như thế đang phải chịu cảnh ngục tù cộng sản.
Thế mà hôm nay đây, trong lúc lướt facebook, em đã tình cờ đọc lại được bài viết “Hành trình tôi trở thành phản động” của chị. Nhìn bức hình người con gái hiền dịu nết na kèm theo bài viết, lẽ ra em phải gọi vợ đến để tự hào mà nói rằng: “bạn của anh đó, chị ấy rất giỏi!”.
Thế nhưng em chỉ kịp lẩm nhẩm trong miệng: “mạnh mẽ lên chị nhé, em tin mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với chị, mặc cho giờ này chị đang phải nằm trong nhà tù cộng sản…”.
Những kí ức về chị cứ thế tuồn về… khiến cho em chỉ biết mở laptop lên và viết: “Mọi người vẫn luôn nhớ về chị, chị Hà ơi!..”
Sài Gòn rạng sáng ngày Noel 24 tháng 12 năm 2016.
P/S: Tôi gửi bài viết này để tham dự cuộc thi: “Bạn và tôi – thay đổi xã hội” của trang báo mạng Dân Luận. Nếu đoạt giải tôi sẽ hiến tất cả hiện kim, hiện vật làm “viên gạch” đầu tiên, nhằm phát động và quyên góp cho quĩ “thăm nuôi và giúp đỡ gia đình chị Lê Thu Hà”.
chú thích (1) và (2): trích dẫn từ bài viết: “Hành trình tôi trở thành phản động” của chị Hà, đăng trên facebook của chị Lê Thu Hà.
------------------------------------------------------------
Cuộc thi phóng sự bạn và tôi - Thay đổi xã hội do Dân Luận tổ chức, dưới dạng bài viết hoặc làm video, hạn nộp vào ngày 10/1/2017 với thông điệp “ai trong chúng ta cũng có thể mang lại những thay đổi tích cực theo khả năng của mình.”. Tham gia dự thi để có cơ hội nhận được giải thưởng Iphone 7, Ipad và những phần quà hấp dẫn

Theo Dân Luận

LS Lê Luân: "Còn gì lố bịch hơn cái đám trí thức với học hàm học vị này nọ mà rồi chỉ biết a dua xu nịnh chính quyền hoặc dùng từ ngữ văn chương mà tâng bốc ai đó lên mặc dù trái với lương tâm mình."


Dùng trí thức để tâng bốc ai đó thì quả là tệ hại cho đất nước. Cái đám trí thức dỏm này còn tồn tại thì dân tộc sẽ dựa dẫm gì vào đấy để mà thúc đẩy và phát triển quốc gia, xã tắc đây. Hôm nay chúng nịnh người này, mai chúng lại sẵn sàng để tâng bốc kẻ khác được. Vậy thì hãnh diện gì với những lời khen ngợi của bọn chúng. Thế mà chúng vẫn cứ tự nhận mình là bậc tài giỏi, tinh hoa của đất nước. Quả là nỗi hổ thẹn.
Những đám trí thức này kìm hãm xã hội còn kinh khủng hơn là những người ít học hoặc kém hiểu biết. Vì chúng có chút kiến thức và chữ nghĩa là cứ loè bịp và múa may với thiên hạ. Sẵn nói lời hoa lá để hưởng bổng lộc, lợi ích từ quan chức thì đến bao giờ đất nước mới có thể đi lên được.
Cái sự trung thực bây giờ sao mà nó lại hiếm hói đến thế. Tôi lo cho đất nước này nếu cái đám trí thức kiểu như thế còn đầy rẫy trong xã hội mà lại nằm trong bộ máy chính quyền hay làm giáo dục. Thật bậy bạ và tổn hại hết mức.
Luân Lê

Các bạn công an và bộ đội thân mến!

Các bạn hãy nhìn kỹ bức ảnh này . Đây là đám cưới con gái Tô Lâm đương kim Bộ trưởng Bộ CA . Trong ảnh này có mặt chàng trai bao nổi tiếng là diễn viên điện ảnh Chi Bảo ( Người mặc comple đen đứng cạnh Trương Ngọc Ánh ) 
Chi Bảo nổi tiếng là thằng đĩ đực cao cấp . Thời mới nổi lên nhờ mấy bộ phim truyền hình , khi nó vẫn còn là sinh viên đại học Bách Khoa , thằng này đã hành nghề và kiếm được rất nhiều tiền . 
Thời đó nó thường ra đứng ở cửa ra Sân bay Tân Sơn Nhất rồi liếc mấy em tiếp viên . Thời này nghề tiếp viên còn rất có giá và nhiều người đẹp nổi tiếng cũng làm nghề này như á hậu Vi Thị Đông , Hà Kiều Anh …đều có thời gian làm tiếp viên hàng không . Các em tiếp viên chân dài này thừa tiền nhờ buôn lậu và cả cặp với các quan chức cũng như các đại gia …
Ngay cả đảng trưởng thành hồ là Đinh La Thăng hiện nay cũng đang cặp với 1 em tiếp viên của VNairline tên là Quyên …và đã mua cho em 2 căn biệt thự trên đảo Cây Cọ của Dubai , mỗi căn hơn 50 triệu đô la . 
Chi Bảo ra đó và cặp với các em tiếp viên hàng không để kiếm tiền …Sau đó hắn kết hôn với 1 cô tiếp viên rất xinh đẹp tên là Thái Giang nhưng thằng này vô cùng cục súc , ghen tuông và đánh vợ như cơm bữa nên chỉ được 2 tháng là cô kia chịu không nổi nên phải chia tay . Chi Bảo lấy thêm vợ nữa nhưng chàng không bỏ nghề làm trai bao , cái nghề hái ra tiền nhờ lái may bay bà già . Hiện nay Chi Bảo đang cặp với bà Tuyết Mai là vợ hai của Trương Gia Bình con rể ông Giáp vì tài sản FPT của bà Tuyết Mai này quá lớn .
Trương Gia Binh trước đây lấy bà Võ Hạnh Phúc con gái tướng Giáp. Nhờ cái mác này mà khi thành lập FPT thì tất cả các hợp đồng cung cấp máy tính cho cả nước đều rơi vào tay FPT. Nên nhớ rằng những năm cuối 80 đầu 90 , máy tính là hàng cực hiếm . Một dàn máy 386 nhập linh kiện từ Hongkong về ráp và bán VN có thể lãi gấp hàng chục lần nên FPT nổi như cồn , tiền vào như nước … Thế nên đừng ai nói là nhà tướng Giáp liêm khiết tốt đẹp nha , thằng cháu nội Võ Trung hiện nay là trùm lậu buôn kim cương nổi tiếng VN ...
Lại nói về Chi Bảo , hiện nay chàng là trai bao của thím Kim Ngân chủ tịch quốc lủi VN . Thím này thời ở Bến tre cặp bồ lung tung bị thằng chồng bắt được , thằng chồng bà bắn chết tình địch và đi tù, mới ra tù mấy năm nay . Hiện nay hai vợ chồng thím sống li thân . Mấy năm thím ra Hà nội làm gái cho 3X nhưng nay 3X về Nam học làm người tử tế nên thím chuyển qua cặp với phi công trẻ , trong đó có diễn viên điện ảnh Chi Bảo .

Các bạn công an và bộ đội thân mến …
Các bạn chắc cũng đã nhìn rõ bộ mặt của bọn lãnh đạo cái đảng cướp VN này rồi và bây giờ phần việc của các bạn là hãy quay súng nhằm thẳng vào chúng nó và bóp cò để cứu lấy dân tộc VN .

Hieu Bui

Người VN thật là kỳ lạ!!!



Người VN thật là kỳ lạ. Một ông bố ăn xin đánh con thì cả cộng đồng xúm vào đánh… Điều đáng nói là mẹ con bà chủ thùng bánh mỳ từ thiện “ Người Sài Gòn “ đi biểu tình bảo vệ môi trường bị bọn công an đánh vỡ sống mũi thì không ai dám vào can ngăn hay chửi bới… Ngay như thằng cán bộ của bộ ngoại giao đánh thầy giáo già 72 tuổi hộc máu mồm thì cũng chẳng ai dám đến dạy cho nó 1 bài học… hay là vụ thằng Đào Ngọc Thuấn cán bộ thanh tra giao thông cùng với trùm du đãng Tùng Con đánh và cướp điện thoại của cô nhân viên hàng không ngay tại sân bay Nội Bài... thế mà chỉ có 1 ông vào can ngăn lại còn bị thằng giám đốc sân bay đòi truy tố… Đất nước thời nhà sản toàn là bọn quái thai…

Tốt đẹp cao thượng thế sao không dám đến nhà băng đảng của 3X , Đinh la Thăng mà diệt hết cả nhà chúng nó đi cho nhân dân nhờ …

Hieu Bui

Lê Công Định: "Nghĩ đến những nhà tranh đấu đang trong vòng lao tù khó mà thảnh thơi, vui vẻ được!"

Đêm Noel đang nằm nhà tự kỷ vì bị cảm cúm, nghĩ đến anh Trần Huỳnh Duy Thức và các bạn tranh đấu hiện bị giam cầm. Bỗng chị ruột tôi ở Sài Gòn và cô em họ ở Mỹ nhắn tin tới tấp hỏi thăm vì nghe tin tôi bị bắt hôm nay.
Tôi nhổm người dậy trấn an mọi người là tôi an toàn. An toàn trong hiểm nguy! Vừa nghĩ đến cảnh tù đày, thì nhận ngay tin mình bị bắt lại, linh thật!
Thương chị em lo lắng cho mình, tôi đùa vui một chút rồi đứng dậy, đi vào phòng sách. Dẫu đang sốt cao và ho sù sụ, một cách vô thức tôi bất giác mở chai rượu vang đỏ uống và lấy điếu cigar ngon vừa được con trai anh bạn thân tặng châm lửa đốt.
Uống rượu và hút cigar giữa lúc đang bệnh là điều không nên, nhưng biết đâu ngày mai không còn dịp thưởng thức hai món khoái khẩu này nữa, như cách đây 7 năm rưỡi từng hối tiếc! :)
Một lần nữa, tôi kính chúc mọi người đêm Giáng Sinh an lành. Xin các bạn hãy cầu nguyện cho những tù nhân chính trị và cho những người đang tranh đấu vì nền tự do trên đất nước Việt Nam ngày mai. Tôi tin tương lai chúng ta luôn tươi sáng!
Lê Công Định

Thật sự là người Việt có hèn không?


Thật sự là người Việt có hèn không? Nếu không hèn, vậy sao ngày nào trong nước cũng có những vụ án đâm chém vì... nhìn đểu, va quẹt xe, đòi nợ, đánh ghen...? Rõ ràng là họ không hèn, ít nhất là cho bản thân vì họ muốn chứng tỏ mình cũng không phải là loại người dễ bị bắt nạt. Nhưng khi đụng tới chính quyền thì họ lại tỏ ra thái độ khúm núm - thiếu nghĩa khí.
Ngoài ra, những người Không Còn Gì Để Mất như dân oan ở Việt Nam hiện nay họ cũng thuộc dạng không hèn và rất liều chết.
Tâm lý sợ hãi đối với chính quyền của người Việt Nam hiện nay bắt nguồn từ 2 nguyên nhân: do Thiếu Hiểu Biết và bị rỉ tai bởi những kẻ Hèn Nhát. Thật sự người Việt hiện nay không thiếu dũng khí mà do họ sống Không Có Lý Tưởng. Vì không biết đến Dân chủ và Nhân quyền nên họ có suy nghĩ thiển cận là coi chính quyền độc tài cai trị như triều đình thời phong kiến cần phải trung thành phục tùng và tuân lệnh mù quáng.
Họ tránh né bàn luận chuyện chính trị công khai và sợ ở tù vì trong tiềm thức của họ đã ngộ nhận và coi đó là một Cái Tội. cái Tai Hại của sự thiếu hiểu biết là đây! Tại sao thể hiện Lòng Yêu Nước mà bị xem như là tội phạm? Mà cái tội này có thể bị sánh như tội hình sự (trộm cướp, giết người...)? Chính từ lối suy nghĩ lệch lạc này là nguồn gốc của mọi nỗi sợ hãi đầy phi lý.
Mặt khác, những kẻ thích hù dọa và Rỉ Tai nỗi sợ hãi cho nhau thường là loại người "xôi thịt" và thiếu bản lĩnh (ham chơi bời, thích hưởng thụ, và chỉ biết hú hí với vợ con - gái gú). Bị loại người nhu nhược này tiêm nhiễm tư tưởng thì coi như dân tộc Việt sẽ từ từ bị liệt kháng - nhụt chí tranh đấu - Thiếu Đoàn Kết và rồi dẫn đến Chia Rẽ .
Cam Chịu = Hèn Nhát, hèn một lần là sẽ hèn suốt đời. Thậm chí cái "gen" hèn đó sẽ vô tình lưu truyền đến nhiều thế hệ mai sau.
Nếu bạn không dám lên tiếng vì các bất công xã hội đang có, nếu bạn sợ thì hãy đem nỗi sợ đó giấu trong lòng bạn thôi. Bạn đừng đem nỗi sợ của bạn để mong những người khác phải sợ theo bạn.
_(Lý Lắc)_.

Get paid to share your links!