Sunday, February 19, 2017

Quan chức Việt nam không thể làm được việc lớn, vì việc bé và dễ cũng chẳng làm được?

Một người mang hộ chiếu Việt, có tên, ngày tháng năm sinh, địa phương là nữ nghi phạm trọng vụ ám sát ông Kim Jong Nam đang được cả thế giới theo dõi, nhưng chưa thấy cơ quan nào của Việt nam xác nhận cô này đúng là công dân Việt hay không để làm các thủ tục hỗ trợ pháp lý cho công dân nước mình hoặc báo cho thế giới đấy là hộ chiếu giả. Trong khi một nước bạn khác đã nhanh chóng thừa nhận một nữ nghi phạm khác là công dân nước mình và đã có biện pháp bảo hộ công dân, thậm chí Phó Tổng thống lên tiếng. Còn báo chí Việt không dám đăng tin cả thế giới biết nữ nghi phạm trên mang hộ chiếu Việt. Một việc xác minh chỉ vài giờ có thể thực hiện được, nhưng không thấy cơ quan nào làm.
Một vụ khác đang ầm ĩ ở Hà nội, một nữ hiệu trưởng trường công gian dối về một tai nạn giữa sân trường bà do xe chở bà gây ra cho học sinh của bà hơn hai tháng trước, dư luận và mạng xã hội rất bất bình. Mọi việc đã rõ, bà này vẫn tìm cách buộc học sinh lẫn giáo viên cấp dưới của bà tiếp tục gian dối, tiêm nhiễm thói nói dối cho các cháu lẫn gương xấu cho học sinh. Phó thủ tướng rồi chủ tịch Uỷ ban nhân dân thành phố lên tiếng, nhưng bà ta vẫn thách thức dư luận và chính quyền, mà không có ai dám "cất chức hiệu trưởng" của bà, một chuyện trong tầm tay.
Chuyện khác về cái loa phường, mấy chục năm tra tấn người Hà thành với những nội dung phát phần lớn vô bổ, lạc hậu, đinh tai, nhức óc trong thời đại internet, chủ tịch thành phố kêu gọi bỏ hệ thống loa này. Tuyệt đại đa số dân Hà Thành nhất trí, ấy vậy mấy vị tai vừa vừa dùng lời lẽ đao to búa lớn đòi giữ lại loa phường. Rất có thể việc tưởng dân đồng lòng với ông chủ tịch thành phố này lại bế tắc.
Việc nhỏ, dễ và được dân quan tâm hay ủng hộ mà không giải quyết được, thì hỡi các ông quan Việt, làm sao các ông giải quyết được việc lớn? Chẳng nhẽ dân Việt nam có gien "không chịu giải quyết, không chịu phát triển", hay chỉ các quan mới có gien này?

Vu Hai Tran

Đường ra tòa mùa này dài lắm

Quãng đường từ Giáo xứ Song Ngọc (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) vào tới Toà án Nhân dân thị xã Kỳ Anh (Hà Tĩnh) dài khoảng 170 cây số. Đó là con đường mà vào ngày 14/2 vừa qua, 600 người dân dự tính sẽ đi để nộp đơn khởi kiện dân sự, đòi công ty Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh bồi thường vì đã xả thải gây ô nhiễm môi trường biển.
Nhưng họ chưa bao giờ tới đích.
Đoàn khiếu kiện đã bị chính quyền chặn lại khi còn chưa kịp ra khỏi địa phận Nghệ An.
Trả lời phỏng vấn BBC, linh mục Nguyễn Đình Thục cho biết, công an đã chặn đoàn khiếu kiện, đánh đập và bắt đi nhiều người. Còn báo Nhân Dân, dẫn lời Thông tấn xã Việt Nam, thì đưa tin đoàn khiếu kiện đã gây rối loạn giao thông, ném gạch đá vào lực lượng cảnh sát, buộc chính quyền phải cẩu xe và bắt giữ nhiều người về đồn.
Dù bất cứ chuyện gì đã xảy ra, toà án vẫn nằm xa tít tắp.
Cuối tháng 9 năm ngoái, một đoàn giáo dân khác do linh mục Đặng Hữu Nam đại diện đã vào đến TAND thị xã Kỳ Anh và nộp 506 đơn khởi kiện công ty Formosa, đòi bồi thường.
Chỉ hơn một tuần sau, toà trả lại đơn với hai lý do: nguyên đơn không cung cấp được chứng cứ chứng minh thiệt hại và vụ việc đã được Thủ tướng giải quyết bằng Quyết định số 1880 ngày 29/9/2016. Theo đó, chính phủ sẽ dùng khoản tiền 500 triệu USD mà Formosa đã bồi thường cho chính phủ để bồi thường cho cho các hộ dân bị thiệt hại.
Như vậy, bằng cách này hay cách khác, chính quyền luôn từ chối mang vụ Formosa ra toà.
Đầu tiên, chính phủ chủ động lựa chọn phương án đàm phán bí mật với Formosa, thay vì khởi kiện Formosa ra toà.
Thứ đến, chính phủ không đại diện cho quyền lợi quốc gia để đàm phán, mà tự gán cho mình quyền đại diện cho những người dân bị thiệt hại. Trong khi đó, chỉ người dân mới có quyền đàm phán về quyền lợi cá nhân của mình và có quyền lựa chọn phương pháp đàm phán hay ra toà. Chính phủ chỉ có thể đàm phán về những thiệt hại Formosa đã gây ra cho môi trường Việt Nam nói chung mà sau này chính phủ phải dùng ngân sách nhà nước để khắc phục.
Cuộc đàm phán bí mật, cho ra đời một thoả thuận bí mật mà người dân chỉ biết là Formosa đồng ý trả 500 triệu USD bồi thường vào tài khoản chính phủ.
Sau cùng, chính quyền dùng thoả thuận bồi thường này để loại bỏ khả năng đưa vụ việc Formosa ra toà, kiên quyết ngăn cản mọi nỗ lực pháp lý của người dân.
***
Điều gì khiến cho chính quyền sợ giải quyết vụ việc qua con đường toà án đến vậy? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần phải hiểu nếu không ra toà thì Formosa và chính quyền tránh được cái hại gì.
Thứ nhất, ra toà thì Formosa cầm chắc phần thua. Formosa đã chính thức thừa nhận sai phạm và bồi thường 500 triệu USD cho chính phủ. Không có cửa nào để họ thắng được vụ này.
Thứ hai, ra toà thì Formosa có thể phải bồi thường cao hơn con số 500 triệu USD rất nhiều. Theo quyết định 1880 thì chính phủ sẽ chỉ trả các thiệt hại của người dân trong tối đa 6 tháng (từ tháng 4 đến hết tháng 9/2016), trong khi thiệt hại không dừng lại ở đó. Đó là chưa kể chỉ có người dân các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế được bồi thường, trong khi thiệt hại về kinh tế chưa chắc đã chỉ nằm trong 4 tỉnh này. Và quan trọng nhất, chính phủ đàm phán mức bồi thường 500 triệu USD mà không căn cứ trên số liệu kê khai thiệt hại của các hộ dân.
Thứ ba, ra toà thì chính phủ và UBND tỉnh Hà Tĩnh có khả năng cao bị triệu tập với tư cách người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan. Toà án cần có các văn bản và ý kiến từ phía nhà nước về việc cấp phép đầu tư, xả thải, và thanh tra sai phạm. Khi đó, các sai phạm của chính phủ (nếu có) sẽ bị bộc lộ.
Thứ tư, trừ trường hợp đặc biệt, phiên toà dân sự này sẽ phải công khai. Khi đó, chính phủ sẽ đứng trước một áp lực cần phải công khai các sai phạm cụ thể của Formosa theo yêu cầu của nguyên đơn. Đồng thời, toà án có thể trưng cầu các mẫu xét nghiệm nước biển và thuỷ sản, nếu không muốn nói là nguyên đơn sẽ chủ động cung cấp các kết quả xét nghiệm này trước toà. Nguyên đơn cũng có thể chủ động điều tra tình hình ô nhiễm môi trường biển để thu thập chứng cứ, phục vụ cho phiên toà. Khi đó, chính phủ sẽ không thể kiểm soát được việc họ công bố các thông tin, số liệu môi trường khác với số liệu chính phủ công bố.
Thứ năm, nếu toà thụ lý đơn của một nhóm người dân bị thiệt hại thì rất có khả năng hàng trăm nghìn người khác cũng kiện theo. Vụ cá chết năm 2016 ảnh hưởng tới không chỉ ngư dân, mà còn là diêm dân (người làm muối), tiểu thương, các công ty thu mua hải sản, các nhà hàng, khách sạn, ven biển và nhiều dịch vụ ăn theo khác. Số người bị ảnh hưởng có thể lên tới hàng triệu. Khi đó, phong trào khởi kiện sẽ bùng nổ, kéo theo nhiều hệ luỵ về chính trị mà chính quyền hoàn toàn không sẵn sàng để đối phó.
Thứ sáu, nếu cho phép người dân khởi kiện, vụ án này sẽ tạo ra áp lực vô cùng lớn khiến chính quyền phải sửa luật, cho phép người dân khởi kiện tập thể. Hiện nay, người dân phải nộp đơn riêng lẻ thay vì nộp chung một đơn. Việc cho phép khởi kiện tập thể sẽ làm bùng phát phong trào khởi kiện trong các vụ án liên quan đến môi trường, đất đai, an toàn thực phẩm, vốn liên quan trực tiếp đến nhiều người.
***
Không ai biết đằng sau thoả thuận ngầm giữa chính phủ và Formosa là gì. Với chừng ấy cái hại thấy được ngay trước mắt, việc chính quyền loại bỏ toà án ra khỏi vụ việc này là điều dễ hiểu.
Nhưng sự ngăn cản của chính quyền không phải là hòn đá ngáng đường duy nhất, khiến cho đường ra toà trở thành cuộc vạn lý trường chinh.
Sự im lặng của báo chí chính thống gieo vào lòng xã hội một nỗi sợ hãi và ngờ vực. Ít có người dân bình thường nào biết đến vụ việc này, chứ đừng nói đến việc ủng hộ những người khiếu kiện hay giám sát hành xử của Formosa và chính quyền.
Không những thế, Thông tấn xã Việt Nam, Nhân Dân và VnExpress đều đưa tin một chiều theo hướng bất lợi cho đoàn khiếu kiện, mà không phỏng vấn họ để đối chiếu thông tin. Sự thiên vị của báo chí dành cho nhà nước càng làm cho nhiều người dân mất thiện cảm với đoàn khiếu kiện hơn.
Sự im lặng của hơn 500 đại biểu Quốc hội trước vụ kiện này là một hòn đá ngáng đường khác. 13 đại biểu Quốc hội của tỉnh Nghệ An, với những Nguyễn Đắc Vinh, Nguyễn Thanh Hiền, Trần Văn Mão, tuyệt đối không có ý kiến gì trong những việc họ có trách nhiệm phải lên tiếng.
Toà án là người gác đền thờ Công Lý, chốt chặn cuối cùng về mặt thể chế trước khi một xã hội đổ vỡ niềm tin.
Toà án là chiếc van áp suất, là lối thoát giải quyết những xung đột xã hội, đưa xã hội về trạng thái yên ổn và hài hoà.
Hơn tất cả, toà án là con đường giải quyết xung đột bằng phương pháp hoà bình, phi bạo lực.
Chặn cửa toà chỉ đẩy người dân ra đường. Thao túng toà án, biến toà án thành công cụ chính trị của mình cũng chỉ đẩy người dân ra đường. Mà luật của đường phố thì rất khác với luật của toà.
Lịch sử sẽ gọi tên những kẻ phong toả con đường đến toà là thủ phạm tạo ra bất ổn xã hội.

Trịnh Hữu Long/ Xã Luận

SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU

Thực ra đây là một hình thức để vãn hồi lại chút danh tín cho ngôi trường tai tiếng này.
Vì chẳng lẽ, những nhà giáo đầy đủ nhận thức và rất đông người, có một số giáo viên còn được học sinh của mình kể lại việc cháu Kiên bị xe ô tô cán gãy chân trong sân trường, mà rồi vẫn có kết quả khảo sát 100% rằng không ai thấy sự việc? Và nó cứ thản nhiên được chìm trong sự im lặng tuyệt đối tới hơn hai tháng mới may mắn được xới lên nhờ sự chỉ đạo của ông Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung cũng như ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam.
Nên, những người giáo viên của ngôi trường ấy, chắc hẳn không bao giờ có thể vô can mà cho rằng mình bị lừa tập thể đến mức ngây thơ một cách rõ ràng và vụng về đến thế.
Sự lên tiếng của họ hôm nay chỉ là vì sự việc đã không còn nằm trong bàn tay quyền lực của hiệu trưởng trường này nữa.
Đó chính là sự im lặng của bầy cừu, rồi sẽ phải trả giá, ngoài sự trừng trị của luật pháp, thì đó sẽ là phẩm giá bị huỷ hoại trong con mắt của những người dân toàn xã hội.
Nhiều khi tôi tự đặt câu hỏi, chúng ta sẽ xây dựng đất nước trên nền tảng gì, một khi giáo dục trở thành phương tiện của dối trá và bạo lực, con người mất đi trí tâm và phẩm giá, luật pháp và đạo đức bị xem thường đến mức lạ lùng?
Chúng ta xây dựng quốc gia trên những lát gạch của một nền cát vụn, vì con người là chất kết dính duy nhất tạo nên sự vững chắc của một thành trì thì nó đã dần bị huỷ hoại, nên di sản ấy sẽ trở thành toà tháp của những nỗi đau.
Luân Lê

SOS: CHA THỤC TIẾP TỤC BỊ ĐEO BÁM ĐE DOẠ

Cho tới 10:15 phút sáng 19.02.2017 Công an Bà Rịa Vũng Tàu vẫn cử trinh sát bám theo cha JB Nguyễn Đình Thục. Lần này cử thêm 2 tên khác nữa. Như đã Loan tin, sáng nay khi cha Thục đến huyện Châu Đức, tỉnh BRVT thì trên mỗi bước đi đều bị 4 tên chạy xe Lạng lách như khiêu khích.
Dù bị đe dọa cha Thục vẫn cảm thấy bình an và thoải mái và không hận thù. Từ hôm đàn áp 14.02.2017 tới nay nhiều giáo xứ trên toàn giáo phận Vinh đã thắp nến cầu nguyện hiệp Thông với cha Thục. Các tổ chức nhân quyền đã được báo cáo tình trạng linh mục và người dân đi kiện Formosa bị hành hung.
Cha Thục mà bị gì thì 500.000 giáo dân giáo phận Vinh sẽ không để yên cho công sản đâu.
Paul Trần Minh Nhật

CHỈ VÌ KHÁC QUỐC TỊCH

Ảnh: National Post
Trong hình là hai nghi phạm chính của vụ ám sát Kim Jong Nam.
Người bên trái mang quốc tịch Indonesia. Ngay khi cô này bị cảnh sát Malaysia bắt giữ, giới chức Indonesia ngay lập tức đã lên tiếng xác nhận sự việc. Phó Tổng thống Indonesia liền sau đó đã trả lời báo giới theo hướng bênh vực một cách thận trọng đối với cô này và cho biết họ đang cố gắng liên lạc với giới chức Malaysia để đảm bảo đầy đủ quyền lợi chính đáng của công dân nước họ. Bộ Ngoại giao Indonesia còn tiết lộ một "đội bảo vệ công dân" đã được gửi sang Malaysia để tham dự vào vụ việc, gặp gỡ cảnh sát, quản ngục.
Người bên phải mang quốc tịch Việt Nam. Nhiều ngày sau khi cô này bị bắt giữ, giới chức Việt Nam vẫn chưa có bất kỳ động thái nào xác nhận hay phủ nhận sự việc. Ngay cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, khi được hỏi về vụ ám sát, cũng chỉ lên tiếng về hành vi giết người, song lại hoàn toàn lờ đi chi tiết một trong hai nghi phạm chính "mang hộ chiếu Việt Nam", như muốn tỏ ra không liên quan. Tệ hơn nữa, hàng trăm tờ báo trong nước cũng theo hướng chỉ đạo đó mà cắt bỏ hoàn toàn chi tiết này, tạo ra cảm giác rằng "quốc tịch Việt Nam" sẽ gánh chịu thân phận vô thừa nhận mỗi khi người mang nó có dính líu đến một việc không tốt đẹp ở nước ngoài.
Quả thực, cách hành xử của chính quyền Indonesia trung thực, đường hoàng, minh bạch bao nhiêu thì của nhà nước Việt Nam lại lấp liếm, quanh co, tù mù bấy nhiêu.
Hơn thế nữa, vấn đề không phải đúng/sai hay bản chất vụ án thế nào, mà là: một chính phủ luôn cần bảo vệ công dân của nó khi người này đối mặt với một nhà nước khác hoặc một hệ thống pháp luật khác, vì đây là lý do mà công dân chúng ta đóng thuế nuôi nó.
Ngay cả khi công dân này là thủ phạm thực sự, cô ấy vẫn có những quyền chính đáng hợp pháp cần được nhà nước của cô ấy bảo vệ, chứ chưa nói đến trong trường hợp này chỉ mới là nghi phạm mà đã bị ruồng rẫy thế kia thì thật là không thể chấp nhận được.
Tóm lại, nếu coi quốc tịch là một bản hợp đồng giữa công dân với nhà nước thì người Việt đang có một bản hợp đồng tồi, cần đàm phán lại.
Nguyen Anh Tuan

Đã không muốn nhắc thì lại đọc được tin này :

"...Hôm 16/2/1979 tôi được giao phổ biến phương án tác chiến cho các đồng chí Sư đoàn trưởng và lãnh đạo quân đoàn thì nhận được lệnh của Đại tướng Văn Tiến Dũng hạ lệnh báo động xuống cấp 2. 
.....
Trong lòng tôi vẫn còn thắc mắc cho tới tận bây giờ, tại sao đồng chí Văn Tiến Dũng hạ lệnh rút báo động xuống cấp 2 xong lại đi Cămpuchia ngay ? Trước đó mấy tháng, tất cả súng ống phát cho quân du kích, bộ đội địa phương bị thu hồi về cất kho, cái đó tôi chưa được giải đáp?"

Lời kể của đại tá Quách Hải Lượng.
Tôi thì không còn thắc mắc khi nhớ lại, tiểu đoàn "luồn sâu phá hoại" của chúng tôi trước khi vào vùng sau lưng địch thì được lệnh để lại vũ khí, tay tham mưu trưởng trung đoàn nói : "Có 1 kho vũ khí đủ trang bị cho một tiểu đoàn ở Nguyên Bình, các đồng chí sẽ nhận tại đó". Khi đến NB chúng tôi mới biết bọn Tàu đã chiếm mất kho vũ khí trước đó 5 ngày. Cả tiểu đoàn nằm giữa vòng vây mà tay không tấc sắt, ông tiểu đoàn trưởng cáu tiết : "ĐM. Mấy thằng trinh sát luồn rừng về, ném lựu đạn vào trung đoàn bộ cho tao, chúng nó là gián điệp Tàu rồi".
ĐM bọn gián điệp, đến ông Phạm Xuân Ẩn còn phải nói : Suy cho cùng đó là nghề dành cho chó săn".

Ngô Nhật Đăng

TÔI VIẾT CHO NGÀY 17/2/1979 - NGÀY TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC NƯỚC VIỆT

Tôi phải thốt lên đau đớn khi thú nhận rằng, thế hệ của tôi hầu như không hề biết gì về cuộc chiến xâm lược tàn ác của Trung Quốc năm 1979. Và tôi nghĩ, ở Việt Nam, nhiều người cũng không biết như tôi. Điều hiển nhiên, sự hào hùng của thế hệ Cha Anh sẽ được ghi danh vào trang sử chói lọi của dân tộc thì, tội ác của kẻ xâm lược cũng cần phải được "minh bạch, không giấu diếm" để thế hệ con cháu khắc ghi và cảnh giác bởi, từ ngàn xưa, Phương Bắc luôn nung nấu muốn thâu tóm dải đất chữ S này.
Không phải đến hôm nay (sau gần 40, kể từ ngày cuộc chiến nổ ra), trên trang báo VNExpress mới viện dẫn câu nói khắc khoải của cựu Chiến binh biên giới 1979 là "KHÔNG SỢ KẺ THÙ, CHỈ SỢ LÃNG QUÊN", đó là nguyện vọng của tất cả mọi người. Cần hiểu xa hơn về câu nói này, không phải những chiến sĩ năm xưa hiện còn sống hay ngã xuống sợ thế hệ sau "quên ghi ơn họ" mà các Anh chỉ sợ con cháu "lãng quên cuộc chiến" vì, khi đứng lên chống lại kẻ thù, họ không hề tiếc sinh mệnh của mình, họ chỉ biết, tấc đất Tổ Quốc là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Nếu thế hệ con cháu "lãng quên", giọt máu xưa kia sẽ trở nên vô nghĩa.
Khi nhìn thấy tấm hình các em học sinh trường THPT An Thới (Phú Quốc, Kiên Giang) cúi đầu tưởng nhớ về ngày 17/2/1979 bất hủ, trong tôi lại dấy lên niềm tự hào nhưng lại vô cùng xót xa. Tôi tự đặt câu hỏi cho mình, là tại sao chỉ có các em học sinh ở Phú Quốc "được" và cần thực hiện điều đó mà không phải là toàn bộ các em học sinh trên cả nước hay toàn bộ người dân đất Việt ?
Tàn nhẫn hơn, những người dũng cảm khi đến các tượng đài anh hùng dân tộc để thắp nén nhang tưởng nhớ về Cha Anh lại bị "thế lực vong ơn" dùng thủ đoạn hèn hạ cản trở (lẽ ra, hành động kia đương nhiên phải làm nhưng đất nước này, tôi phải dùng từ "dũng cảm").
Xin đừng ghán ghép cho họ hai từ "phản động". Tôi và nhiều người cần sự phản động tri thức và nhân nghĩa nhiều, nhiều như thế. Từ PHẢN ĐỘNG, nếu có, hãy dành cho kẻ nào dấu giếm và vô ơn với công lao của Cha Anh ngã xuống vì dân tộc này mà thôi.
Chúng tôi không cần "4 tốt và 16 chữ vàng" nếu lịch sử hào hùng bị lãng quên. Chúng tôi cần được biết và con cháu chúng tôi cũng cần phải biết.
P/s: Bài viết này là dòng chia sẻ ngắn, xin được thay nén nhang để tưởng nhớ và biết ơn vong linh Cha Ông.
Tôi không viết bài này vào ngày 17/02 mà hôm nay tôi mới viết bởi, tôi muốn, dù ngày nào, thời gian nào, chúng ta luôn phải khắc ghi.
Sài Gòn, ngày 18/02/2017
LS Lê Ngọc Luân

Tổ quốc ăn năn

Chiến đấu và chết trong kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ là liệt sỹ, là anh hùng, được ghi nhận, được nhắc đến, sao chết trong chiến tranh với Campuchia và nhất là chiến tranh với Trung Quốc năm 1979 lại bị quên lãng?
Với nhiều người, cầm súng lên hy sinh tuổi xuân, hy sinh thân xác để bảo vệ tổ quốc đã là anh hùng, dù là quốc hay cộng, dù là đánh Mỹ hay đánh Tàu. Cũng chẳng ai muốn làm anh hùng, muốn vinh hoa phú quí mà liều mình, đơn giản, tổ quốc quê hương thì phải giữ, phải chiến đấu, bất kể sống dưới lý tưởng, chế độ hay ý thức hệ nào.
Trong suốt hàng chục năm dài, cuộc Chiến tranh Biên giới luôn được tránh nhắc đến, thậm chí ít nhắc đến trong cả sách giáo khoa lịch sử. Lý do tại sao thì thôi, chán, chả muốn nói thêm. Nhưng khoảng vài năm gần đây, khi internet phát triển và nhất là khi có facebook, nhiều người trẻ, nhiều người giá, nhiều người thờ ơ, cũng ít nhất biết đến cuộc chiến này.
Đối với báo chí chính thống, nói về cuộc chiến tranh biên giới 1979 là một sự đấu tranh mệt mỏi, để có thể được xuất bản bài viết, và cố gắng không bị gỡ bài. Dù với mục đích gì, việc cho phép báo chí lề phải đăng tin về cuộc chiến chóng vánh nhưng tàn khốc năm xưa cũng là một bước tiến lớn, nhiều người được tiếp cận thông tin đáng tin cậy.
Đảng và chính quyền chưa bao giờ là tổ quốc, nhưng những người nằm xuống là vì tổ quốc. Không bao giờ là quá muộn, kể cả sự ăn năn.
Bui An

Những con mọt thi nhau gặm nuốt, ấy vậy mà dòng tít của một bài báo là: "Niềm tin của nhân dân vào Chính phủ và MTTQ ngày càng cao".


Tôi chỉ sợ rằng trước khi có một hướng đi tốt hơn thì tài nguyên đất nước đã xơ xác, dân Việt đã thoái hoá thành một giống loài hèn nhát, ngu muội, kẻ có chức quyền thì thành một lũ tham lam, dối trá và nghiện tự sướng.

Chau Doan

Get paid to share your links!