Tuesday, August 14, 2018

NGUYỄN THỊ QUYẾT TÂM, BÀ CÓ CÒN NHỚ NHẠC SỸ TÔ HẢI?



Này, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Phó Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh, bà còn nhớ ông già Tô Hải trong trận đụng độ nảy lửa năm xưa không?

Ngày đó, 16/12/2007, khi Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc còn nằm ở góc ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai – Phạm Ngọc Thạch (đối diện nhà văn hóa Thanh Niên), chính bà, với vai trò lúc ấy là Trưởng Ban Dân Vận/ Trưởng Ban Tuyên giáo thành ủy Tp. HCM – đã trực tiếp xông ra ngăn cản người biểu tình, rồi tranh cãi dữ dội với nhạc sĩ Tô Hải khi nhạc sĩ tham gia cùng đoàn người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.

Bà có còn nhớ chính bà đã chỉ điểm cho an ninh bắt giữ nhiều bạn trẻ trong dòng người biểu tình chống Tàu đó không? Khi bị nhạc sĩ Tô Hải chỉ thẳng mặt kẻ chỉ điểm, bà còn lên giọng khuyên lão nhạc sĩ hãy khuyên nhủ con cháu giải tán không?

Nhờ ‘thành tích’ bênh Tàu và chống dân ấy mà sau đó bà cứ leo cao dần trong nấc thang quyền lực, lên Phó Bí thư Thành ủy, chiếm ghế Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân thành phố, vào Quốc hội, trụ lại trên ghế cao ngất ngưởng đến nay. Bà không hề thua kém cha mình, cựu Bí thư tỉnh ủy tỉnh Tây Ninh năm xưa, trong “công cuộc” leo cao, luồn sâu trên vũ đài chính trị. Bà quả thật là thứ “hồng phúc của dân tộc” như lời bà từng bênh vực “con cán bộ làm cán bộ là hạnh phúc của dân tộc” khi hiện tượng “cha truyền con nối” trong đời sống chính trị xã hội Việt Nam gây bức xúc cho dân.

Bà có biết khi bà chưa xuất hiện trên cõi đời này thì ông nhạc sĩ ấy – với bầu máu nóng nhiệt huyết yêu nước – đã nghe theo tiếng gọi của con tim, nhưng mụ mị lý trí mà theo ông Hồ Chí Minh lên chiến khu nằm gai nếm mật chống thực dân Pháp? Ông ấy chính là tác giả của những nhạc phẩm nổi tiếng như “Nụ cười sơn cước”, “Toàn dân kháng chiến trường kỳ”, “Tiếng kèn cứu nước”… hay một số hợp xướng có tiếng như “Tiếng hát người chiến sĩ biên thùy”, “Lời Tổ quốc”, v.v…

Ông ấy cũng từng là đảng viên đảng cộng sản như bà, cũng từng cúc cung tận tụy phục vụ chế độ như bà. Ấy thế mà, ông ấy đã phản tỉnh, nhận ra sai lầm của chủ thuyết Cộng Sản; ông quay lại đánh giá toàn bộ cuộc đời theo Đảng của mình để nhận diện rõ mình chỉ là một “thằng hèn”, rằng thứ nhạc đỏ ông viết ra theo “định hướng” để phục vụ chế độ cuối cùng chỉ là thứ “nhạc nô”!

Trên hết, ông ấy nhận ra bộ mặt thật gian tà của kẻ bành trướng phương Bắc, luôn rắp tâm lấn chiếm lãnh thổ nước Việt, kẻ mà dân mình ngàn năm cảnh giác, còn ông Hồ cùng các đồng chí của ông ta lại bám víu chặt chẽ để đắp xây quyền lực, qua đó rước về tổ quốc một ý thức hệ lệch lạc, gây nguy hại cho đất nước đến tận hôm nay và còn nhiều năm tới.

Đêm qua, ông ấy vừa từ biệt cõi đời, kết thúc 91 năm trần thế nhiều chua xót phân ly chỉ vì trót vụng dại tin lời “tuyên giáo” năm xưa mà từ bỏ gia đình. Tự nhận mình là thằng hèn, nhưng xem ra ông ấy anh dũng gấp bội khi dám thẳng thắn đối diện với chính mình để tìm về Sự Thật.

Còn bà, bà Phó Bí thư thành ủy kiêm Chủ tịch HĐND TP. Hồ Chí Minh, bà có dám một lần “hèn” như ông ấy mà đối diện với lương tâm mình không? Chắc là không rồi vì bà đã lộ bản chất của kẻ cơ hội, hèn với Tàu, ác với dân từ hơn chục năm trước, chứ không phải qua vụ việc nghiêm trọng khu đô thị Thủ Thiêm gần đây, gây nên thảm cảnh oan khuất cho bao dân lành nơi đó, thì bộ mặt thật của bà mới bị lộ ra. 

Nguồn: Nguyễn Hồng 
https://baotiengdan.com/…/nguyen-thi-quyet-tam-ba-co-con-n…/

Source: baby boy tries to engage watching on his daddy's cell phone. by Smallworld

CHUYỆN THẰNG ĂN CƯỚP


Vú của vợ thằng bạn tôi đột nhiên xuất hiện rất nhiều những nốt đỏ li ti. Tuy không đau và không mưng mủ, nhưng những vết đỏ ấy cứ ngày một lan rộng ra nhiều hơn khiến tôi và vợ thằng bạn tôi rất hoang mang. Khi được tôi thông tin về bệnh tình của vợ mình thì thằng bạn tôi cũng tỏ ra lo lắng không kém, và nó quyết định đưa vợ đi khám.

Khám cho vợ nó là một cậu bác sĩ - nghe nói học rất giỏi và đã từng giành được học bổng toàn phân, à nhầm, toàn phần của trường đại học y - người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp mổ đẻ nội soi đang được các bà bầu cũng như các chị em trong độ tuổi sinh nở khắp nơi rất quan tâm.

Sau khi soi mói, vày vò kỹ lưỡng và đầy trách nhiệm bộ phận phát bệnh của bệnh nhân, thì cậu bác sĩ mới lắc đầu, bảo rằng vợ thằng bạn tôi bị rối loạn nội tiết tố vú, phải cắt vú càng sớm càng tốt. Nếu để nó lan ra tay thì sẽ phải cắt tay, để lan ra cổ thì sẽ phải cắt cổ.

Một bác sĩ hàng đầu đã nói vậy thì đương nhiên vợ chồng thằng bạn tôi phải nghe lời. Nhưng ở đời, mấy ai học được chữ ngờ - ngờ ở đây là ngờ u ngu: Sau khi cắt xong, mất cặp vú, và mất cả mớ tiền, thì vợ thằng bạn tôi mới phát hiện ra rằng: mấy cái vết đỏ ấy chả phải bởi rối loạn nội tiết tố gì, mà là vì cái xu-chiêng màu đỏ mà vợ thằng bạn tôi mua ở cái shop con kưng hay con kẹc gì đó. Tiên sư bố nhà nó: tưởng là hàng có thương hiệu, ngờ đâu lại là hàng Tàu, mặc vào phai màu làm người ta bị cắt vú. Cũng may là vợ thằng bạn tôi không mua sơ-lít ở cái shop con kẹc ấy, chứ nếu mua thì giờ này không chỉ con không có sữa bú, mà bố cũng chả có chỗ chơi.

Vợ chồng thằng bạn tôi lập tức đến bệnh viện tìm cậu bác sĩ kia để bắt đền, nhưng cậu ta đã lặn mất tăm. Không còn cách nào khác, vợ chồng thằng bạn tôi đành phải lên phường báo công an.

Người tiếp nhận và chịu trách nhiệm xử lý vụ việc của vợ chồng thằng bạn tôi là một cán bộ điều tra còn rất trẻ - nghe nói học cũng rất giỏi, là người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp tra tấn tội phạm online đang được các phạm nhân và các thanh niên có tiền án tiền sự trong độ tuổi trộm cắp ở khắp nơi rất quan tâm.

Đọc xong đơn của vợ chồng thằng bạn tôi, anh cán bộ điều tra lắc đầu, bảo là đơn này chưa được, cần phải có chữ ký của trưởng thôn xác nhận là vú của vợ thằng bạn tôi to bao nhiêu, nặng thế nào. Bởi kích thước và khối lượng của vú sẽ là cơ sở để định tội thằng bác sĩ: vú càng to, tội thằng bác sĩ càng nặng; vú nhỏ, tội thằng bác sĩ sẽ nhẹ hơn; không có vú, thì thằng bác sĩ sẽ vô tội.

Vật vã cả tuần trời, vợ chồng thằng bạn tôi đã xin được xác nhận của thôn. Nhưng khi mang xác nhận ra phường nộp thì lại không thấy anh cán bộ điều tra đâu cả. Hỏi thì người ta bảo là hôm khác quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra phải về quê thăm người yêu cũ đẻ. Hôm sau quay lại vẫn không gặp, người ta lại bảo là hôm sau quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra về quê bốc mộ cụ… Năm lần bảy lượt sau đó, vợ chồng thằng bạn tôi đến cũng vẫn không thể gặp, hỏi thì đều nhận được câu trả lời tương tự, với những lí do cũng sêm sêm như thế.

Tôi nghe vợ chồng thằng bạn kể lại sự tình thì sốt ruột quá, bảo: “Được rồi! Mai tôi sẽ đi cùng vợ chồng bạn. Sẽ bằng mọi cách tìm gặp anh cán bộ điều tra. Không thể cho người ta lấy vú của vợ bạn ra làm trò đùa như vậy được!”.

Hôm sau, 3 chúng tôi cùng lên phường tìm gặp anh cán bộ điều tra. Tất nhiên, anh cán bộ điều tra không ở đó, hỏi thì họ bảo hôm sau quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra đi họp lớp cấp 3. Do đã đặt quyết tâm là phải gặp bằng được, nên chúng tôi đã xin địa chỉ nơi anh cán bộ điều tra đang họp lớp để đến tận nơi tìm.

Đó là một nhà hàng sang trọng. Sau khi chúng tôi hỏi thăm, nhân viên nhà hàng dẫn chúng tôi vào một phòng vip - nơi anh cán bộ điều tra cùng các bạn cấp 3 của anh đang “Hai ba zô! Hai ba uống!”.

Cửa phòng mở, chúng tôi bước vào và cả bàn nhậu quay ra. Chúng tôi còn chưa kịp nói gì thì một cậu ngồi ngay đầu bàn - khi vừa nhìn thấy tôi - đã chợt reo lên đầy mừng vui: “Ơ kìa thầy! Em chào thầy ạ! Thầy không nhận ra em à? Em là thằng đã được thầy sửa điểm để đỗ thủ khoa kì thi tốt nghiệp cấp ba năm xưa đây mà”. Tôi ậm ờ, vì thú thật là tôi đã sửa điểm cho biết bao thế hệ học sinh thân yêu rồi, làm sao tôi nhớ nổi, nhưng rồi tôi vẫn phải giả vờ: “À… Ờ… Thầy nhớ chứ! Thế năm đó, em nộp hồ sơ xét tuyển vào trường nào?”. “Dạ, em nộp vào đại học an ninh! Cũng thủ khoa luôn thầy ạ!”.

Đúng lúc này, thằng bạn kéo áo, ghé tai tôi thì thào: “Đây chính là anh cán bộ điều tra chúng ta đang tìm đó!”. Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng gì thì lại một cậu khác ngồi phía cuối bàn đứng dậy bảo: “Thầy ơi, vậy thầy có nhận ra em không? Em cũng được thầy sửa điểm cùng năm đó đấy ạ! Nhờ vậy, em đã đỗ vào trường y, và giờ đang làm bác sĩ ngon lành rồi ạ!”.

Tới lượt vợ thằng bạn tôi kéo áo, ghé tai tôi, bảo: “Đây chính là thằng bác sĩ đã cắt vú em đó anh!”. Tôi ngỡ ngàng, chưa kịp nói được gì thì lại thấy một cậu nữa ngồi chỗ góc bàn đứng dậy nói: “Thầy ơi, thế thầy có nhận ra em không? Em cũng được thầy sửa điểm năm ấy đấy. Nhờ vậy, em đã đỗ vào đại học ngoại thương, giờ, em là chủ của chuỗi các shop con kẹc, chuyên kinh doanh xu-chiêng hàng hiệu ạ”.

Tôi lại thấy hai vợ chồng thằng bạn tôi kéo áo, định ghé tai tôi thì thào gì đó, nhưng tôi đã kịp xua tay gạt đi, bởi tôi biết thừa vợ chồng nó định nói gì rồi, và tôi còn biết là vợ chồng chúng nó đang rất muốn lao vào mà chửi bới, sỉ vả cái lũ mất dạy đã làm vợ chồng chúng nó khốn khổ, nhưng lại một lần nữa, tôi phải ngăn chúng lại bằng giọng van nài: “Thôi, đừng chửi chúng nó! Chửi tao đây này! Tao mới chính là thủ phạm gây ra những chuyện này! Tao mới chính là kẻ phải chịu trách nhiệm về cặp vú của vợ mày!”.

Tưởng mọi chuyện thế là xong, nhưng chưa: trên đường về, vợ chồng thằng bạn tôi lại bị một thằng cướp phóng từ phía sau lên giật mất điện thoại và túi xách. Vợ chồng thằng bạn lại định đi báo công an, nhưng tôi lại gạt đi, bảo: “Thôi, đừng báo! Tao đây mới chính là người phải chịu trách nhiệm cho vụ cướp vừa rồi!”. Vợ chồng thằng bạn sửng sốt nhìn tôi, hỏi: “Mày cũng sửa điểm cho cái thằng cướp đó luôn hả?”. Tôi lắc đầu: “Không! Thằng cướp đó trước đây học rất khá! Đúng ra, nó đã đỗ đại học nếu như tao không sửa điểm cho mấy thằng kia. Vì bị trượt đại học oan uổng, nên nó đâm ra bất mãn, chán đời, lêu lổng chơi bời, để rồi giờ... nó trở thành thằng ăn cướp!”.

Nguồn : Võ Tòng Đánh Mèo

P/s: Ảnh MH sưu tầm, không liên quan gì đến câu chuyện trên.


thằng cha ó đâm nhất hành tình


Source: baby boy tries to engage watching on his daddy's cell phone. by Smallworld

Get paid to share your links!