Sunday, July 31, 2016

CHUYỆN VẸT VÀNG



Nhà nọ, vốn là một trùm ác ý định thôn tính khu rừng hình chữ S: , có nuôi một con vẹt vàng. Vẹt này vốn cũng ở khu rừng , nhưng vì mê thích bơ sữa và những đồng xu leng keng xanh đỏ nên tìm các giết hại đồng loại, bán đứng cả khu rừng để theo chân chủ ác, giúp chủ ác đánh chiếm khu rừng. Ngày mới về, chủ cũng nâng niu vẹt lắm, cho mặc bộ cánh sặc sỡ, laị đeo cho mấy cái ngù, ban luôn chức Tổng. Nhưng rồi vẹt sinh sôi nảy nở mà hoá ra chỉ là vẹt, chả nên tích sự ,bao nhiêu tiền của đổ cho vẹt vàng đều như vào thùng không đáy, chủ ác bị khu rừng đánh chạy tơi bời dần chủ chán , vứt bỏ. Nhưng về rừng chả được, chẳng đất dung thân. Cha con cháu chắt dòng họ nhà vẹt vàng kéo nhau đu bất cứ gì đu được để bám theo chủ. Thương hại thân vẹt vừa tàn vừa hèn, ông chủ ban cho khu đất hoang để mà tá túc. Vẹt vàng bầy lũ lủi thủi sinh nhai, trong lòng thù hận nơi chôn nhau cắt rốn vì đã làm cho vẹt tan giấc mơ bơ sữa, tàn giấc mộng vua rừng. Vẹt ra sức dạy con, dạy cháu hận thù. Mà hỡi ôi, ý Trời đã định, ông chủ ác vẪn thèm khu rừng ấy, nhưng ông chả thèm nhờ vẹt vàng vô dụng. Ông vào hẳn rừng , đề nghị hợp tác, thôi thì ông cười, nụ cười toả nắng , bàn tay ấm áp rừng ai chả biết tỏng bụng ông, nhưng ông cười thì cười, ông nắm rừng nắm, miễn sao rừng biết ông biết nên làm gì . Vẹt vàng thấy chủ ác cười mà xạm bộ lông, mờ đôi mắt. Vẹt thu mình, rúc vào xó, dỏng cái mỏ cong, và vẹt chửi, vẹt xúi con vẹt chửi, cháu vẹt chửi, chửi bất chấp, chửi khôn cùng
Rừng cười, chủ ác cười. Vẹt , chỉ là vẹt thôi, con vẹt vàng vô dụng.

FB Oanh Kim

10 quan chức cao cấp ở Hà Tĩnh dùng bằng dỏm, bằng giả hoặc bằng không có giá trị


Dân Hà Tĩnh chưa bao giờ nhộn nhịp bàn về bằng cấp của quan chức như mấy ngày gần đây. Sau đây là danh sách 10 quan chức cao cấp ở Hà Tĩnh dùng bằng dỏm, bằng giả hoặc bằng không có giá trị.


Trong số đó có 2 bố con là Bí thư Đặng Duy Báu và con trai Đặng Quốc Khánh đương kim chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh (40 tuổi), đều chơi bằng dỏm.
1. TS Đặng Duy Báu (Bí thư tỉnh ủy đã nghỉ hưu, dùng bằng tiến sỹ hữu nghị do Liên Xô cấp. Đề tài nghiên cứu là “Mô hình chi bộ cơ sở Đảng ở thôn, xóm Việt Nam”. Ông TS này hồi đương chức đã ra lệnh cho đài truyền hình tỉnh Hà Tĩnh khi nào nói đến tên ông cũng phải có danh “tiến sỹ” đứng trước).
2. TS Trần Đình Đàn (nguyên Chủ tịch, bí thư tỉnh Hà Tĩnh, nay là chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội). Đề tài tiến sỹ kinh tế “Huy động nguồn vốn để xóa nhà tranh tre nứa lá” bằng phương thức tất cả cán bộ công chức trong tỉnh phải mua một người ít nhất 10 vé xổ số với giá cắt cổ. Hồi đó các cơ quan thi nhau lập công bằng cách bắt công nhân viên mua vé số với giá cắt cổ vượt chỉ tiêu rất nhiều.
Kết quả là: nhà lá không được xóa nhưng ông Đàn được thăng tiến nhờ bằng tiến sỹ, ông giám đốc Xổ số Hà Tĩnh được thăng chức lên phó Giám đốc sở tài chính. Người dân được xóa nhà cũ xây nhà mới rộng 12 m2 bằng gạch táp-lô với giá 6 triệu đồng/nhà. Cuối cùng, không chịu được nẳng nóng và gió Lào, người dân lại phải quay lại nhà lá. Khi đó anh Đàn đã “cao chạy xa bay” ra Hà nội.
3. ThS Võ Kim Cự (đương kim chủ tich tỉnh): bằng Thạc sỹ kinh tế đại học dỏm Tây Thái Bình Dương (Pacific Western University, Ha-oai)
4. TS Nguyễn Nhật (Phó chủ tịch tỉnh): thạc sỹ ĐH Irvine, TS ĐH Nam Thái Bình Dương.
5. TS Nguyễn Xuân Tình (chủ tịch Hội làm vườn): ThS và TS ĐH dỏm Nam Côlumbia (Columbia Southern University)
6. TS Nguyễn Hồng Lĩnh (Phó Văn phòng Ủy ban ND tỉnh): TS ĐH Nam Thái Bình Dương.
7. ThS Nguyễn Thiện (phó chủ tịch tỉnh, Ths ĐH dỏm Irvine): Nguyễn Thiện vốn là giáo viên dạy môn Thể dục ở cấp 2 Hồng Lĩnh.
8. ThS Hà Văn Thạch (nguyên Phó chủ tịch tỉnh, đương kim trưởng ban kiểm tra đảng của tỉnh ủy Hà Tĩnh): ThS ĐH Irvine (Hà Văn Thạch vốn là giáo viên cấp 2 dạy Sinh vật)
9. ThS Đặng Quốc Khánh (con trai Đặng Duy Báu, nay là chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh): ThS ĐH dỏm Irvine.
1.ThS Trần Nhật Tân (con trai Trần Đình Đàn): đi Nhật Bản chữa bệnh nam giới nhưng khi về lại báo là học Thạc sỹ về CNTT. Anh Đàn lúc đó là Bí thư “sắp” cho con chân Hiệu phó trường Cao đẳng nghề Việt Đức tại Hà Tĩnh. Nhưng phía đối tác Đức (khi đó là ông Raymond) đã phản đối dữ dội.

Cuối cùng anh Đàn đành gửi con Tân ở CĐ nghề một năm với ghế phó phòng đào tạo nhưng ăn lương Hiệu phó. Ngồi lâu sợ bị lộ nên anh Đàn bố trí con trai về làm phó chủ tịch huyện Lộc Hà. Kì đại hội đảng bộ tỉnh sắp tới, Tân cơ cấu vào ban chấp hành đảng bộ tỉnh và sẽ đảm nhận 1 trong 3 chức vụ sau (theo thông tin nội bộ rò rỉ) là Phó chủ tịch UB tỉnh hoặc Bí thư thị xã Hồng Lĩnh hoặc Giám đốc sở kế hoạch đầu tư Hà Tĩnh.
Danh sách này đang còn dài. Sẽ tiếp tục cập nhật thêm.

Nguồn Dân luận

Đài truyền hình quốc gia có còn tôn trọng khán giả?

Hơn phân nửa hình ảnh của phóng sự này là được cắt ghép từ các tư liệu khác (không ghi nguồn).
Vài ngày trước, đài truyền hình quốc gia VTV có đăng một phóng sự mang tên “Syria – góc nhìn từ phía trong cuộc chiến.” Chương trình này đã được giới thiệu từ rất lâu trước đó bằng một trailer ngắn gây tò mò từ phía người xem. Tuy nhiên, sau hơn 30 phút chiếu, VTV đã làm khán giả rất thất vọng. Tôi đã xem phóng sự này; là một người đã được đào tạo trong nghề phóng viên, tôi không hiểu nổi tại sao phóng sự đó có thể được đưa lên trình chiếu cho hơn 90 triệu người dân Việt xem.
Độc giả VOA có thể lên kênh Youtube, tìm kiếm từ khóa theo tựa đề phóng sự để xem đầy đủ nếu quý vị muốn nhìn thấy tận mắt. Nhưng tôi không muốn quý vị phí thì giờ vì nội dung phóng sự nói trên không có gì đáng để xem ngoài một vài chi tiết như cô biên tập viên khóc thút thít sau khi được nghe kể chuyện về những hành động hung bạo của “phiến quân” – cách gọi chung chung các nhóm chống đối chính phủ Syria trong phóng sự. Phóng sự này được thực hiện trong mùa hè 2016, sau đỉnh điểm của cuộc chiến tranh, khiến hơn 8 triệu người dân Syria phải bỏ nước ra đi. Vì vậy, những gì mà nhóm phóng viên quay được chỉ là thành phố với những tòa nhà đổ nát. Câu chuyện mà họ đưa lên cũng là do một vài người dân khác tại đây tường thuật lại. Hơn phân nửa hình ảnh là được cắt ghép từ các tư liệu khác (không ghi nguồn). Ngay cả những thước quay gốc cũng thiếu chất lượng và không thể hiện được tính chuyên nghiệp cần có.
Lúc ở Mỹ, tôi học ngành truyền thông tại một trường tư nhỏ, do đó nên số lượng đầu tư máy móc thiết bị như hệ thống ống, máy quay còn hạn chế, nhưng chính vì vậy mỗi học viên đều được dạy cách làm sao để quay được những hình ảnh có chất lượng nhất trong thời gian ngắn nhất. Mỗi khi có bài tập thực hành, trong vòng 1 tuần, lớp học khoảng 15 người phải đăng ký thời gian cụ thể để mượn máy. Làm một chương trình phỏng vấn đơn giản trong 10 phút cũng phải mất cả ngày để quay, căn chỉnh ánh sáng, âm thanh, góc nhìn. Chưa kể khâu cắt ghép sau khi quay cũng mất rất nhiều công sức.
Thực hành trong môi trường tĩnh đã như vậy, đến lúc phải làm “field work” như quay hình tại sân thể thao hoặc sự kiện, các học viên còn vất vả hơn nhiều. Tôi nhớ có lần cả nhóm làm việc của tôi mình cảm thấy rối tung khi cả ngày không quay được một thước hình rõ nét trong bài tập quay hình trên sân bóng bầu dục. Trong thời gian học, tôi được biết đến cụm từ “phóng viên chiến trường” và tôi chưa bao giờ hết khâm phục những phóng viên ấy. Đây cũng được coi là đỉnh cao của nghề báo khi họ phải săn tin tại những khu vực chiến sự hết sức ác liệt. Vì học ngành truyền thông nên việc xem phim tư liệu cũng trở thành một sở thích của tôi. Chưa một bộ phim tư liệu xuất sắc nào có độ dài ít hơn 2 tiếng, và thời gian thực hiện cũng như biên tập phải được tính bằng đơn vị “năm.”
Những sản phẩm mà người phóng viên quay được, hay chụp lại, trở thành đứa con tinh thần của họ. Họ ăn, ngủ và sống cùng với nó. Trước khi dấn thân ra chiến trường Trung Đông tại Pakistan và Afghanistan, Vincent Laforet, một phóng viên của The New York Times, người đã được trao giải Pulitzer năm 2002, đã phải đọc và tìm hiểu rất nhiều về nguồn gốc, lịch sử cũng như tin tức về trùm khủng bố Osama Bin Laden để hình dung trong đầu khu vực anh sẽ đến để tác nghiệp… Chưa kể đến những kỹ năng quan trọng khác như hiểu biết về ngôn ngữ, văn hóa…
Nói lan man những điều trên, tôi muốn nhấn mạnh rằng nghề phóng viên chưa bao giờ là một công việc dễ dàng nếu muốn cho sản phẩm làm ra phản ánh được cái tâm, cái tầm của phóng viên đó. Quan trọng hơn nữa, đây là một nghề nghiệp gắn kết với xã hội khi mà khán giả chính là những người giám khảo khắt khe nhất xem xét và đánh giá sản phẩm ấy. VTV cử đi một đoàn người bao gồm 1 người quay, 1 người phiên dịch và 1 biên tập đến giữa vùng có chiến sự tại Syria để làm một phóng sự với góc nhìn từ bên trong cuộc chiến. Nhưng tất cả những gì khán giả truyền hình nhìn thấy là một cô phóng (diễn) viên đứng ôm mặt khóc sụt sùi mất 5 phút giữa thành phố Homs đổ nát vắng hoe và giật mình hốt hoảng mỗi khi có tiếng súng vang lên dù đứng dưới hầm sâu cả chục mét. Xem hết phóng sự, khán giả vẫn chưa hiểu được chương trình muốn truyền tải điều gì, khi thiếu cả những thông tin căn bản nhất như lý do xảy ra cuộc chiến Syria, những phe nhóm đang ngày đêm nổ súng qua lại ấy là ai, ngoài cái tên khét tiếng ISIS? Hoặc đơn giản hơn là cuộc sống hàng ngày của người dân Syria trong lòng cuộc chiến ấy như thế nào… Có thể kết luận rằng kiến thức thời sự và bản lĩnh của nhóm phóng viên này là con số 0.
Phải nói thẳng rằng đoạn phim VTV phát sóng không đáng gọi là một phóng sự, nó không hơn gì một đoạn clip được quay vội khi một lần bước đến đất nước Syria. Có lẽ clip này sẽ không bao giờ trở thành một đề tài nóng được đem ra mổ xẻ, bàn tán nhiều đến thế nếu chỉ đăng trên một trang cá nhân hay mạng xã hội thông thường. Nhưng sau khi được VTV kiểm duyệt và trình chiếu trên toàn quốc, đoạn clip đó không chỉ làm xấu mặt đài truyền hình trung ương mà còn thể hiện sự khinh thường khán giả bởi điều mà họ mong đợi là tin tức, là thông điệp, chứ không phải sự khoe mẽ, khoa trương những trải nghiệm mạo hiểm của một nhóm người. Sâu xa hơn, việc thể hiện bản thân trong hình ảnh đau thương của người khác, liệu đó có phải sự vô liêm sỉ của người làm nghề báo chí hay chăng?
Hoàng Giang

CỘNG SẢN VN LẠI BỊ QUAN THẦY TQ DẠY CHO MỘT BÀI HỌC VÀO NGÀY 29.7.2016.CỤC AN NINH MẠNG A68 CÓ CŨNG NHƯ KHÔNG.

ảnh chụp từ clip


Ngày 23.7, một phụ nữ có họ là Chung từ Quảng Đông,Trung Quốc,nhập cảnh Việt Nam theo đường sân bay Tân Sơn Nhất.Khi làm thủ tục nhập cảnh, bà Chung giao hộ chiếu cho nhân viên xuất nhập cảnh và sau đó phát hiện ra người này đã viết chữ thô tục “F**k you” trên hai trang hộ chiếu của bà có in đường chín đoạn (đường lưỡi bò)".
Sau đó,lãnh sự quán Trung Quốc tại TP HCM yêu cầu chính quyền Việt Nam điều tra và kỷ luật người đã 'bôi bẩn' hộ chiếu của du khách Trung Quốc.
Ngày 29.7, khoảng 4h chiều, trang mạng chính thức của Vietnam Airlines đã bị chiếm quyền kiểm soát. sự cố khiến hành khách phải làm thủ tục check-in thủ công thay cho hệ thống điện tử. Vietnam Airlines cũng nói dữ liệu của một số hội viên khách hàng thường xuyên của Vietnam Airlines đã bị công bố,với các tập tin chứa dữ liệu cá nhân của trên 400.000 tài khoản khách hàng Golden Lotus. Các chuyên gia bảo mật khuyến cáo không nên vào các link này vì có thể hacker đã nhúng mã độc.Hãng này tuyên bố "bước đầu đã kiểm soát toàn bộ dữ liệu và sẽ triển khai các biện pháp đảm bảo tốt nhất lợi ích cho hội viên".
Song song việc trên, Hệ thống thông tin dữ liệu chuyến bay tại hai sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất đồng loạt bị xáo trộn, khiến nhà chức trách buộc lòng phải tắt hệ thống check-in lên máy bay và âm thanh. Nhân viên phải làm thủ tục cho hành khách một cách thủ công. Một số sân bay khác trong hệ thống 21 sân bay của Việt Nam như Nha Trang, Đà Nẵng, Phú Quốc cũng bị ảnh hưởng.
Trang chủ Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) bị tin tặc tấn công, vài giờ sau khi xảy ra các vụ tấn công của tin tặc tại các sân bay Việt Nam.
Nhóm 1937cn là tin tặc Trung Quốc, trước đây đã nhiều lần xâm nhập vào các hệ thống của Việt Nam. Năm 2014 hơn 200 website của chính phủ Việt Nam đã bị bọn chúng tấn công. Theo trang hack-cn.com xếp hạng các nhóm tin tặc Trung Quốc thì 1937cn là nhóm mạnh nhất, với thành tích 36.820 cuộc tấn công vào Việt Nam và các nước láng giềng trong năm 2014.
Theo thông cáo, các đơn vị của Cục hàng không đã phối hợp với Cục An ninh kinh tế tổng hợp (A85) và Cục An ninh mạng (A68) - Bộ Công an để xử lý.Bọn này là bọn chỉ biết ăn nhậu vui chơi, kết cuộc của những buồi làm việc của chúng như thế nào,ACE Fb chắc cũng có thể đoán được !

FB Thao Ly

Vô trách nhiệm và vô cảm

ảnh minh hoạ
Xã hội Việt Nam hiện nay có nhiều khuyết tật, nhưng hai khuyết tật chính, theo tôi, có ảnh hưởng lâu dài và nghiêm trọng nhất đối với sự phát triển của đất nước là: Một, sự vô trách nhiệm của các cán bộ, kể cả các cán bộ lãnh đạo; và hai, sự vô cảm của dân chúng, kể cả các thành phần trí thức.
Đã có nhiều người viết và nói về sự vô cảm của dân chúng. Nói một cách tóm tắt, sự vô cảm ấy có ba biểu hiện chính.
Thứ nhất, vô cảm trước những đau khổ của người khác. Đã đành ở Việt Nam vẫn có những người quan tâm đến dân oan, đến những người bệnh tật và nghèo khổ trong xã hội. Nhưng rõ ràng đó chỉ là thiểu số, một thiểu số cực kỳ ít ỏi. Còn đại đa số thì vẫn dửng dưng. Tai nạn xảy ra ngoài đường: người ta dửng dưng. Vô số người không có đủ cơm ăn, áo mặc: người ta dửng dưng. Bao nhiêu người bị chà đạp: người ta dửng dưng. Hình ảnh tiêu biểu nhất cho loại dửng dưng này là các youtube ghi hình ảnh một số học sinh bị bạn bè đánh đập một cách tàn nhẫn: Tất cả những người chung quanh đều yên lặng đứng nhìn, không có chút nỗ lực can thiệp hay thậm chí, cũng không bày tỏ một thái độ nào cả. Họ nhìn một cách hờ hững như không có chuyện bất bình thường nào đang xảy ra ngay trước mắt mình cả.
Thứ hai, vô cảm các các tệ nạn trong xã hội. Ai cũng biết xã hội Việt Nam đầy những tệ nạn. Tệ nạn từ trong nhà đến trường học và ngoài xã hội. Tuy nhiên số người thực sự quan tâm rất ít. Thấy kết quả điều tra của quốc tế về chất lượng sống, ở đó, Việt Nam bị xếp vào dưới đáy cùng của thế giới, thậm chí, còn thua cả Campuchia và Lào, cũng không có mấy người động lòng. Mỗi người hầu như chỉ nhìn vào sự thành công hay thất bại của bản thân mình, còn tệ nạn xã hội nói chung là thuộc về trách nhiệm của những ai khác.
Thứ ba, vô cảm trước tình hình của đất nước. Ở đây lại có nhiều khía cạnh. Kinh tế Việt Nam càng lúc càng sa lầy trong nợ nần: người ta mặc kệ. Giáo dục Việt Nam càng ngày càng xuống dốc: người ta mặc kệ. Văn hoá càng lúc càng suy thoái: người ta mặc kệ. Đạo đức càng ngày càng suy đồi: người ta mặc kệ. Quan trọng nhất, Việt Nam càng ngày càng đối diện với nguy cơ bị Trung Quốc xâm lược: người ta cũng mặc kệ. Tất cả những thái độ mặc kệ ấy có một cái tên chung: sợ chính trị. Ai cũng né tránh chính trị. Người ta phó thác chuyện chính trị, từ đối nội đến đối ngoại, cho chính phủ và đảng cầm quyền. Người ta thừa biết chính phủ và đảng cầm quyền cũng đang bế tắc, không tìm ra một phương hướng hay sách lược nào để giải quyết cả, người ta vẫn bất chấp.
Tôi có khá nhiều bạn bè thuộc giới trí thức trong nước. Hỏi chuyện, ai cũng biết tất cả những nguy cơ mà Việt Nam đang đối diện, trong đó có cả nguy cơ mất nước, nhưng hầu như ai cũng chỉ thở dài ngao ngán: Trung Quốc bây giờ mạnh quá, làm sao chống lại được? Rồi thôi. Người ta xem đó như những chuyện không thể tránh khỏi. Và vì không thể tránh khỏi, chúng cũng không còn là vấn đề nữa. Sau đó, người ta an tâm tập trung hết tâm trí vào việc kiếm sống. Chuyện nước non như thuộc về ai khác.
Dân chúng như thế, còn cán bộ, kể cả cán bộ lãnh đạo thì sao? Thì ở đâu cũng thấy một điều: Vô trách nhiệm.
Biển hiện đầu tiên của tinh thần vô trách nhiệm ấy được nhìn thấy trong công việc làm hàng ngày của họ. Ví dụ gần đây nhất là những chuyện liên quan đến cây xanh ở Hà Nội. Thành phố chủ trương chặt hơn 7000 cây xanh mà không hề nghiên cứu cẩn thận những cây nào là đáng chặt. Đến lúc dân chúng phản đối kịch liệt, người ta mới dừng lại. Sau đó, trồng cây thế. Hứa trồng cây vàng tâm nhưng thực tế lại trồng cây mỡ, một loại cây rẻ tiền hơn. Cũng chưa hết. Sau trận dông lốc vừa rồi làm hàng ngàn cây bị bứng gốc đổ nhào, người dân mới phát hiện rễ những cây mới trồng còn để nguyên cả bao ny lông chung quanh. Đến lúc dân chúng tố cáo, người ta mới lén lút để cào đất và cắt các bao ny lông ấy ra. Tất cả diễn tiến chặt cây rồi trồng cây ấy cho thấy điều gì? – Sự vô trách nhiệm. Không phải chỉ những người thợ chặt cây hay trồng cây vô trách nhiệm mà cả giới lãnh đạo của họ, thậm chí, lãnh đạo của cả thành phố cũng vô trách nhiệm.
Những hành động vô trách nhiệm ấy xuất hiện ở khắp nơi: xây đường thì chỉ vài tháng, hay có khi, vài tuần là bị sụp lún. Trồng trụ điện thì không có cốt sắt nên cứ gặp gió lớn là bị đổ. Dây điện treo lằng nhằng và lòng thòng ngay trên đầu dân chúng cũng không ai để ý.
Nhưng nguy hiểm nhất là thái độ vô trách nhiệm đối với đất nước. Trong cái gọi là đất nước ấy, khía cạnh quan trọng nhất là độc lập, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ; trong khía cạnh ấy, yếu tố nòng cốt là các hiểm hoạ đến từ Trung Quốc. Chỉ nêu các sự kiện gần đây nhất làm ví dụ. Đó là việc Trung Quốc cho bồi đắp các bãi đá ngầm hoặc rạn san hô làm đảo nhân tạo. Việt Nam phản ứng ra sao? Cũng chỉ là những lời phản đối lấy lệ của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao. Ngay trên diễn đàn cuộc đối thoại Shangri-la ở Singapore vừa rồi, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng không tham dự. Chỉ có Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh hiện diện. Nhưng ông Vịnh cũng không phát biểu gì cả. Ông chỉ làm một việc như ông tự nhận là “lắng nghe”. Như những diễn biến mới nhất liên quan đến cuộc tranh chấp ở Biển Đông là thuộc trách nhiệm của ai khác.
Theo dõi tin tức từ báo chí những tháng gần đây, người ta thấy rõ quốc gia có phản ứng gay gắt nhất trước hành động xây đảo nhân tạo ở Trường Sa chính là Mỹ. Cho máy bay vờn qua vờn lại chung quanh các hòn đảo nhân tạo ấy là Mỹ. Tố cáo và phản đối âm mưu xây đảo nhân tạo ấy của Trung Quốc cũng là Mỹ. Vận động dư luận thế giới, đặc biệt các quốc gia thuộc nhóm G7, để mọi người thấy rõ âm mưu của Trung Quốc cũng lại là Mỹ. Việt Nam, từ trước đến sau, giữ một sự im lặng rất khó hiểu.
Dường như nhà cầm quyền Việt Nam xem chuyện mang Trung Quốc ra các toà án quốc tế là trách nhiệm của Philippines và lên án các hành động xây dựng đảo nhân đạo trái phép ở Trường Sa là nhiệm vụ của Mỹ. Giới chức Việt Nam thì chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Khoanh tay thật ra cũng là một hình thức bó tay.

Bó tay ngay cả trước khi nỗ lực làm một cái gì đó là một sự bó tay rất vô trách nhiệm.
Nguyễn Hưng Quốc

Get paid to share your links!