Wednesday, September 19, 2018

Tòa án cộng sản kết án thầy giáo Đào Quang Thực 14 năm tù theo khoản 1 điều 79 BLHS.


Tội của thầy là dám chống tham nhũng, bảo vệ môi trường.

Với bản án này, chế độ cộng sản thêm một lần nữa sử dụng bạo lực và nhà tù để bịt miệng người dân.

Với bản án này đám quan tham muốn người dân phải im miệng trước những sai trái bất công, để chúng tha hồ tham nhũng, cướp bóc.

Đây là một sai lầm nghiêm trọng vì thay vì giải quyết vấn đề từ gốc là sử lý tham nhũng, xây dựng một xã hội dân chủ, thì giới cầm quyền lại đàn áp người dân.

Ở đâu có áp bức ở đó sẽ có đấu tranh, một chế độ độc tài, tham nhũng sẽ phải ra đi nhường chỗ cho một thể chế dân chủ, khi đông đảo người dân nhận ra căn nguyên của bất công trong xã hội hiện nay.

Nguồn: Trịnh Bá Tư


Source: So amazing! Man uses a fish to caught a lot crabs by Smallworld

Tâm sự cay đắng của giáo viên phải “quan hệ” với Hiệu phó để được vào biên chế


 “Ngoài tôi ra, nhiều giáo viên khác cũng phải đánh đổi không chỉ tiền và cả những thứ khác nhau chỉ để được “vào biên chế”, cô N.TT xót xa.Câu chuyện cay đắng của một giáo viên chấp nhận quan hệ với thầy hiệu phó để được vào biên chế đã khiến dư luận dậy sóng những ngày qua.

Theo đó, để được vào biên chế ngành giáo dục, cô N.T.T. (SN 1984, nguyên giáo viên hợp đồng theo tháng của một trường tiểu học tỉnh Đắk Lắk) đã chấp nhận quan hệ tình cảm với thầy Hiệu phó của trường này.


Điều đáng nói, thầy hiệu phó nhà trường đòi quay lại clip ghi lại cảnh hai người yêu thương nhau để làm kỷ niệm và cô T. đã đồng ý. Một thời gian dài sau, cô T. đòi chia tay thầy hiệu phó vì sợ gia đình và đồng nghiệp phát hiện thì thầy này đã liên tục nhắn tin đe dọa và đánh cô T.

Do đó vị hiệu phó này đã che mặt mình và tung toàn bộ clip sex của hai người lên mạng xã hội gây ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống gia đình của cô T.


Giáo viên phái chấp nhận đánh đổi nhiều thứ để…vào biên chế

Chiều 23/8, chia sẻ với PV báo điện tử Infonet, cô N.T.T. nói trong cay đắng: “Năm 2007, tôi tốt nghiệp Cử nhân Giáo dục Tiểu học tại ĐH Tây Nguyên. Thế nhưng chật vật mãi cũng không xin vào được cơ sở giáo dục nào.

Đến năm 2013, do một số mối quan hệ quen biết của chồng, tôi xin vào dạy hợp đồng tại một trường tiểu học theo diện hợp đồng 1 năm. Thân phận giáo viên hợp đồng xót xa lắm, trong trường giáo viên hợp đồng cũng không có tiếng nói gì.

Dù tiền lương ít ỏi không đủ trang trại cuộc sống, thế nhưng mỗi lần hết thời hạn hợp đồng những giáo viên như chúng tôi lại phải mất thêm một khoản tiền hoặc đánh đổi một điều gì đó để có thể tiếp tục được gia hạn hợp đồng. Vì thế, nỗi lo gia hạn hợp đồng và chấm dứt hợp đồng lúc nào cũng thường trực trong tâm trí tôi.

Dù đã đứng lớp được gần 4 năm, với những lứa học sinh chất lượng khá cao nhưng tôi vẫn là thân phận giáo viên hợp đồng từng năm một. Mỗi tháng tôi chỉ nhận được số tiền lương là hơn 3 triệu một chút, trừ tiền xăng xe, ăn uống thì cũng chẳng còn đáng bao nhiêu. Dù thế, tôi vẫn cố bám trụ với hy vọng một ngày nào đó được biên chế”.

Cô T. ngậm ngùi: “Biên chế với giáo viên là một điều gì đó xa vời lắm. Để được vào biên chế, bản thân tôi đã chịu sự uy hiếp từ phía thầy hiệu phó nhà trường và cuối cùng là câu chuyện đau đớn như hôm nay. Tôi biết, ngoài tôi ra, nhiều giáo viên khác cũng phải đánh đổi không chỉ tiền và cả những thứ khác nhau chỉ để được “vào biên chế”.

Nói thật, đứng trên bục giảng với thân phận giáo viên hợp đồng phải đối phó với vô vàn nỗi khó khăn. Đầu tiên là giáo viên lâu năm soi mói, để ý, gây khó dễ. Rồi được mấy đồng lương phải làm sao để vừa lòng đồng nghiệp và quan trọng là vừa lòng lãnh đạo. Ngày lễ, cũng phải “cái nọ, cái kia” đến nhà lãnh đạo”.

Dù là nạn nhân của cuộc chạy đua vào biên chế, sau những đau đớn ê chề thế nhưng khi hỏi, chị có muốn tiếp tục làm giáo viên không, chị T vẫn một mực: “Đương nhiên rồi, tôi vẫn khát khao được đứng trên bục giảng vì tôi rất yêu trẻ, tôi cũng rất mong được vào biên chế của một trường nào đó để cuộc sống ổn định hơn. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ từ bỏ bục giảng và thôi khát khao được vào biên chế. Hiện nay tôi không còn dạy ở trường tiểu học này từ tháng 10/2016. Dù vậy tôi vẫn đi dạy cho một trung tâm và làm đủ nghề khác nhau để duy trì cuộc sống chờ một ngày…được vào biên chế.

Được vào biên chế, giáo viên chúng tôi được hưởng nhiều chế độ và quan trọng hơn là sự ổn định để có thể an tâm chăm lo cho gia đình. Là một giáo viên hợp đồng lâu năm, tôi đã thấm thía đầy đủ những ê chề, áp lực của giáo viên hợp đồng. Bất cứ lúc nào chúng tôi cũng trong tình trạng lo lắng về việc sẽ bị chấm dứt hợp đồng”.

(Theo Infonet)


Source: Wow! What an amazing tattoo! by Smallworld

LỜI XIN LỖI CỦA MỘT GIÁO SƯ DÀNH CHO ĐỨC TỔNG GM NGÔ QUANG KIỆT.


Gần cuối tháng 9, mời đọc lời một giáo sư Sử trường Đại Học Sư Phạm Huế xin lỗi Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt năm trước (ngày 28/9/2011).

Lời xin lỗi của một giáo sư cho thấy ai đánh phá Đức Tổng là sai lầm. Trong lịch sử Giáo Hội tại Việt Nam, Đức Tổng Giuse là chứng nhân anh dũng, là tấm gương cho mọi người, cách riêng cho "đàn két yêu nước". Trong xã hội, người Việt nam rồi đây sẽ còn mãi nhắc tên ngài.

Giáo sư Hà Văn Thịnh viết:
Tôi biết những gì mình viết về TGM ngày nào (đăng trên báo Lao Động) là một sai lầm và, ở mức độ nào đó, có thể coi là một tội ác khó có thể biện minh. Tôi muốn cầu xin một sự thứ tha nhưng chắc chắn rằng sự day dứt của lương tâm thì chẳng thể nào nguôi ngoai được...

Qua đây, cũng xin nói cho rõ “vụ” này. Hồi ấy, tôi là cộng tác viên thường xuyên của báo Lao Động. Viết với đam mê và trách nhiệm thực sự của nghĩ suy là mình luôn bảo vệ cái đúng, chống lại những điều sai (ấu trĩ, ngây ngô, ngu dốt...; để cho độc giả và quý vị xa gần phán xét, mặc nhiên tôi không phàn nàn hay khiếu nại).

Một lần, tôi nhận được điện thoại của ông Tô Quang Phán, Phó TBT (nay là Tổng BT Hà Nội Mới), nói rằng Tổng GM Ngô Quang Kiệt tuyên bố cầm hộ chiếu Việt Nam thấy nhục nhã, hãy viết ngay một bài bình luận về sự kiện trên....

Nhận được lệnh, với thông tin 8 chữ, tôi viết liền cho kịp bài báo để mai đăng, sau khi đã đọc lại toàn bộ Kinh Thánh. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ sau có mấy tiếng đồng hồ, vừa đọc Kinh Thánh lại vừa viết ra được bài báo tổng hòa và tận cùng của nỗi đau, sự xấu hổ mà không hề có một thoáng mảy may băn khoăn về chuyện đúng, sai? Xem ra, sự đui dốt, thỏa thê khó tìm thấy giới hạn.

Bây giờ, tôi biết tôi xứng đáng bị rủa sả bởi những lời tàn tệ. Tôi viết bài này để xin một sự thứ tha, chắc rằng Chúa Nhân Từ sẽ tha thứ cho tôi, coi như đó là một tai nạn của lỗi lầm và xuẩn ngốc; nhưng, những bạn đọc yêu mến sự thật và công lý thì chẳng thế, bao giờ...

Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin!

Huế, 28.9.2011.

Nguồn FB Vo Thuong Doan Khuc


Source: Wow! What an amazing tattoo! by Smallworld

Vợ tôi đi họp phụ huynh cho cháu về thấy bức xúc đăng một tít trên Facebook như thế này , mà hôm nay công an mời cả hai vợ chồng tôi lên đồn bảo vi phạm an ninh mạng.

Vợ tôi đi họp phụ huynh cho cháu về thấy bức xúc đăng một tít trên Facebook như thế này , mà hôm nay công an mời cả hai vợ chồng tôi lên đồn bảo vi phạm an ninh mạng. Tôi thực sự không hiểu nổi các Bác ả.




Nguồn: Khải Minh


Source: Wow! What an amazing tattoo! by Smallworld

Get paid to share your links!