Monday, September 10, 2018

THỨC


 (FB: Nga Thi Bich Nguyen)
Chị dân oan đòi tự thiêu, chị muốn dùng mạng của mình để kêu lên với chính quyền, muốn dùng ngọn lửa cháy từ da thịt mình để kêu gọi con người quan tâm đến những số phận như chị. Tôi đã cản. Chị không nghe. Tôi lạnh lùng, "Cái chết của chị không là gì cả với chính quyền. Mạng của chị chỉ quý với chính chị thôi, nó không có giá trị gì với quan chức cả. Ngọn lửa chị đốt lên từ da thịt chị sẽ chẳng thay đổi được gì, sẽ chỉ có một nhóm nhỏ quan tâm và họ bất lực không làm được gì với cái số đông chửi chị chết đáng đời. Vô ích." Chị khóc. Nắm tay tôi lắc lắc, "Chừng nào mới có thay đổi để những người như chị hết khổ hả em?"

Bốn năm rồi. Tôi vẫn nhớ như chuyện mới hôm qua. Câu hỏi của chị rơi tỏm vào hư không. Không có câu trả lời. Đến giờ tôi vẫn không có câu trả lời cho chị, cho tôi, cho mọi người.

Anh Thức tuyệt thực đến ngày thứ 28. Vài năm nay, lần nào anh tuyệt thực tôi cũng tuyệt thực một ngày như một sự chia sẻ cùng anh, nhưng tôi luôn biết cho dù anh tuyệt thực cho đến chết thì cái chết của anh vẫn chưa thức tỉnh được đám đông, chưa tạo được sự đổi thay. Thời điểm đó chưa đến.

Cái chết chỉ có ích khi nó thức tỉnh được đám đông kia, nhưng hiện tại họ vẫn còn đang bận nhậu, đang bận làm tình, đang bận chạy theo những tin tức nóng cướp giết hiếp bán dâm do truyền thông tung ra, đang bận thể hiện, đang bận chửi nhau, đang bận dẫm đạp lên nhau để chạy trốn thực tại để tồn tại; lương tâm và lòng nhân ái, lòng trắc ẩn đang bị vùi lấp che giấu đi bởi lợi ích, sự sợ hãi và nỗi hèn.

Chưa có một cái gì đủ làm họ thức. Kể cả khi miếng cơm manh áo của chính họ bị xâm hại bởi nhiễm độc, bị tước đoạt dần bởi thuế phí, bị cướp đoạt bởi tham nhũng, kể cả khi nhân phẩm bị chà đạp thì họ vẫn mãi lên đồng theo lồn bán giá cao và hôm nay ăn nhậu gì bởi những thứ đó giúp họ trốn chạy thực tại, trốn chạy nỗi hèn của chính mình, trốn chạy sự xấu hổ trước lương tâm chính mình.

Cái đám đông đó đã chịu thức đâu, đã chịu làm người lớn đâu, đã chịu nhận trách nhiệm đâu, cái đám đông đó vẫn đang phỉ nhổ vào tri thức, vào những hi sinh và nỗi đau của những người dấn thân cho xã hội. Đám đông vẫn bội bạc, vẫn vô tình, vẫn loay hoay, và thậm chí còn không nhận ra mình đang bội bạc, vô tình, vô trách nhiệm. Cái đám đông đó tàn nhẫn và cũng đáng thương vô cùng tận.

Tôi không có quyền khuyên anh Thức ngừng cuộc đấu tranh bằng hình thức tuyệt thực lại, nhưng tôi có quyền mong muốn anh ngừng lại để bảo toàn sức khỏe và tinh thần cho một thời điểm khác. Thời điểm mà những người bên ngoài đã tận hiến sức mình để làm cho nhiều người hơn thức tỉnh. Sẽ đến lúc đó thôi, nhưng không phải hiện tại.


Source: Give me your opinion about 2 these situations by Smallworld

GIẾT TÔI, RỒI HÃY BẮT TÔI IM LẶNG!


Hải Phòng, Hải Dương không chỉ nổi tiếng với Côn Sơn Kiếp Bạc, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, bánh gai, bánh đậu xanh, bánh đa cua… mà còn có cả bánh chưng đất gà cắm tăm, cùng rất nhiều băng đảng xã hội đen, những kẻ bỏ học từ sớm, thích thể hiện và ưa bạo lực.

Khi thực hiện các phóng sự ở đây, tổng thư ký tạp chí Thương trường đã cảnh báo tôi rằng mạng của tôi chỉ đáng giá vài chục triệu, nhà báo Nguyễn Đức thuộc báo Pháp luật Hồ Chí Minh cũng cho tôi biết chị Hải Đường chết trong khoảng thời gian chị đang thực hiện một phóng sự điều tra lớn tại Hải Phòng.

Khi tôi đến Kinh Môn, Hải Dương, nhiều bà con không dám cho ghi hình vì sợ côn đồ bảo kê cho các nhà máy trả thù, trên thực tế đã có những cuộc đụng độ, đổ máu giữa bà con Phú Thứ với công ty khoáng sản Việt Nam, cho tới Thủy Nguyên, Hải Phòng…

Khi tôi vừa rời khỏi khu vực nhà máy thép Hòa Phát thì các đồng nghiệp bên báo Giáo dục Việt Nam mới đến, và lập tức họ bị những kẻ lạ mặt tấn công. Một lần khác, tôi bất ngờ quay lại nhưng vẫn bị một kẻ lạ mặt nhận ra và tìm cách bắt giữ…

Rồi một ngày đẹp trời đi lang thang, tổng biên tập VTC có nhận tôi vào làm, anh ấy đồng ý sẽ ký hợp đồng dài hạn sau khi tôi thực hiện phóng sự xăng tặc ở Hải Phòng, nhưng vừa mới đưa một video lên mạng xã hội thì người của Tổng công ty xăng dầu bị đuổi việc, người nhà tôi dùng xe máy của mình đến nhà một người quen, ai ngờ hàng xóm họ nhận ra biển số xe và nói người ta đang tìm tôi để xử, họ yêu cầu tôi dừng lại và muốn biếu tôi một khoản tiền, nhưng tôi không gặp, và tôi cũng không nhận.

Gần đây, chắc nghĩ tôi quay lại Kinh Môn để làm chấn động dư luận thêm một lần nữa, vài kẻ lạ mặt đã tìm người thân của tôi đe dọa…

Thực ra, đây cũng chỉ là vài câu chuyện trong rất nhiều thứ nguy hiểm, bạc bẽo mà tôi đã nếm trải trong mấy năm vừa qua, ở trong nam nguy hiểm quá nên tôi mới ra bắc, khi mà miền bắc cũng nguy hiểm nhưng tôi chưa biết đi đâu.

Nói tóm lại, tôi đã từ chối tất cả hợp đồng truyền thông lớn nhỏ, lãnh đạo chính quyền, các tòa soạn, doanh nghiệp gọi điện, yêu cầu tôi dừng lại nhưng tôi không dừng, tôi đã tự động rời khỏi các tòa soạn trong cảnh tay trắng.

Có thể, sau khi cảm thấy tạm an toàn, tôi sẽ tiếp tục lên đường và thực hiện những phóng sự độc lập của mình, để tiếp tục đánh thức lương tri… cũng có thể, ngày hôm nay còn ngồi trò chuyện với nhau nhưng ngày mai sẽ là một câu chuyện khác.

Nhưng tôi chấp nhận hết, cuộc đời vốn dĩ vô thường, và cuối cùng, tôi xin cảm ơn các báo đài, các tổ chức quốc tế cho tới các cô chú, anh chị em đã hỏi thăm, lên tiếng ủng hộ, tôi cũng xin cảm ơn các đồng nghiệp trong nước đã im lặng để tôi hiểu rõ hơn về các bạn, về xã hội mà tôi đang sống, tôi xin cảm ơn các bạn đã cho chúng tôi biết thông tin tàu Trung Quốc mới tấn công ngư dân nước mình ngay trên đất nước mình, mà các bạn đã gọi nó là tàu lạ.

Nguồn: nhà báo Đỗ Cao Cường


Source: What happens between that guy and police? by Smallworld

GỬI ANH HÙNG VÀ ANH PHÚC!



Nam tôi có vài dòng với tư cách là một thằng dân đen và là ông chủ của các anh. Anh Phúc chủ trì, anh Hùng quyền bộ trưởng bộ Thông tin- Truyền thông ngồi kế bên để bàn thảo về vấn đề thông tin truyền thông. Có một vấn đề nổi cộm là anh Phúc thì muốn Việt Nam thành cường quốc công nghệ thông tin. Anh Hùng thì lại muốn Việt Nam có mạng xã hội mới để cạnh tranh với mạng xã hội phương Tây và bắt họ chơi theo luật của mình.

Tôi thấy hai anh mang tiếng là đồng chí nhưng lại phối hợp không ăn ý.

Anh Phúc thì bảo muốn thành cường quốc. Mà muốn thành cường quốc thì phải chơi theo luật của thế giới, phải ứng dụng, phát triển công nghệ thông tin theo xu hướng chung của thế giới. Phải đủ năng lực để cạnh tranh công bằng với công nghệ thông tin của thế giới ở sân chơi mở.

Trong khi đó anh Hùng lại chơi luật rừng, một mình một đảo như kiểu của Tàu khựa. Anh bắt xu hướng chung của thế giới chơi theo luật rừng của anh. Vậy thì anh cạnh tranh với ai để thành cường quốc công nghệ thông tin? Anh chỉ cạnh tranh trong chính nội địa của anh chứ thế giới không ai người ta ưa cái mạng xã hội luật rừng ấy ngoài mấy nước cộng sản. Và như thế thì tự anh trói buộc mình, lấy đá ghè chân mình và cô lập chính mình. Vậy thì làm sao mà thành cường quốc được?

Nên là hai anh cùng một âm mưu là ngu dân, mị dân để trị nhưng phối hợp không ăn ý, trên dưới bất nhất.

Tôi dám khẳng định anh Hùng sẽ đi theo hướng của người Tàu, cô lập, kiểm duyệt thông tin y như bên Tàu. Loại bỏ dần mạng xã hội mở được cả thế giới hưởng ứng và yêu chuộng ra khỏi Việt Nam. Giờ thì dân không còn ngu như trước, mấy ai tin vào nhà cầm quyền nữa đâu nên khó mị, khó ngu dân hơn. Tuyên giáo giờ trong mắt dân chỉ là một lũ giáo điều, cổ hủ, lưu manh, lừa đảo dân trí. Nên các anh chơi cái món áp đặt, vũ lực thông tin với dân, bắt dân nhốt vào lồng. Các anh bày ra trò này với luật an ninh mạng để cô lập dân trí của nhân dân. Điều này cũng chính là các anh tự vạch áo cho người xem lưng rằng: Nhà cầm quyền đã mất lòng dân, không được dân tin yêu và đi theo nữa. Biện pháp cưỡng ép dân trí này là cú đấm của sự bất lực và kẻ lưu manh bạo tàn vào mặt nhân dân.

Nhưng anh Phúc, anh Hùng à. Càng trói chặt, càng giãy khỏe. Các anh không đủ lực để trói dân đâu.

Tôi sợ một viễn cảnh thanh trừng đẫm máu người cộng sản các anh trên đất Việt Nam. Con số bị thanh trừng có thể là hàng trăm ngàn, hàng triệu người. Vì tội ác của các anh quá nhiều rồi. Nghĩ đến ngày đó dân giết công an, cảnh sát, lãnh đạo, bọn bưng bô là tôi cũng ái ngại cho các anh.

Đừng tưởng chạy ra nước ngoài mà xong nhé. Sau này chính phủ mới sẽ có luật dẫn độ tội phạm chính trị và tội phạm tham nhũng đó. Không thoát được đâu.

Nguồn: Nguyễn Việt Nam


Source: What happens between that guy and police? by Smallworld

Người giàu nhất Trung Cộng, tỷ phú Jack Ma, bất ngờ tuyên bố nghỉ hưu.


Vào 10/9, tỷ phú giàu nhất Tc, Jack Ma, sẽ nghỉ hưu để dành thời gian làm từ thiện trong lĩnh vực giáo dục. Đây được coi là một quyết định rất bất ngờ khi ông mới chỉ 54 tuổi và giữa lúc nền kinh tế Tc đang gặp khó khăn do cuộc chiến thương mại với Mỹ không ngừng leo thang.< thời vàng son đã hết, biết khôn thì chạy sớm là vừa >

Tỷ phú Jack Ma đã bất ngờ tuyên bố rút khỏi vị trí chủ tịch Alibaba, tập đoàn thương mại điện tử có giá trị lên đến 420 tỷ USD mà nó là người đồng sáng lập vào năm 1999, từ đó xây dựng Alibaba thành một trong những tập đoàn điện tử và thanh toán trực tuyến hùng mạnh nhất thế giới, làm thay đổi hoàn toàn cách người Tc mua sắm và chi trả mọi thứ. Ông Jack Ma sẽ chính thức nghỉ hưu vào ngày 10/9, nhân dịp sinh nhật lần thứ 54 của mình, và sẽ theo đuổi sự nghiệp làm từ thiện trong ngành giáo dục, tờ New York Times cho biết.

*Một khi phong trào vạch mặt "hàng nhái" đang bị đưa lên thớt,giá cước phí gửi hàng bị Trump tăng v.v.. đây chính là hai yếu huyệt chết người bị soi kỷ,không chạy à ?

Alibaba là một trong những tập đoàn lớn nhất Tc và là nền tảng bán lẻ trực tuyến quan trọng nhất trên thế giới. Tập đoàn này đã phát triển và bành trướng sang rất nhiều lĩnh vực khác nhau, trong đó có phim ảnh, tin tức, truyền thông kỹ thuật số, ngân hàng điện tử, giải trí, ứng dụng tin nhắn và cả điện toán đám mây. Alibaba cũng đã đầu tư rất nhiều tiền và các nguồn lực vào các công nghệ như là công nghệ trí tuệ nhân tạo và công nghệ robot. Công ty con của Alibaba là Ant Financial, nền tảng thanh toán trực tuyến lớn nhất Tc, hiện nay được định giá vào khoảng 150 tỷ USD.

Với khối tài sản trị giá 40 tỷ USD, Jack Ma là một trong những người giàu nhất Tc. Vai trò lãnh đạo tập đoàn Alibaba làm cho tên tuổi của Jack Ma được rất nhiều người biết đến, ông thường xuyên xuất hiện trong nhiều sự kiện lớn trên khắp thế giới và gặp mặt với các nhà lãnh đạo thế giới. Thậm chí, ở Tc, rất nhiều người kính trọng và tôn thờ ông, xem ông là hình mẫu để phấn đấu. Jack Ma thôi giữ chức CEO của Alibaba năm 2013, và hiện nay CEO của Alibaba là ông Daniel Zhang.

Tỷ phú Jack Ma tuyên bố nghỉ hưu vào thời điểm rất khó khăn đối với nền kinh tế Tc, khi Mỹ đang áp đặt mức thuế quan trị giá 200 tỷ USD lên hàng hóa Tc, đây là vòng áp đặt thuế mới nhất của Mỹ đặt ra đối với hàng hóa Tc khi cuộc chiến thương mại giữa hai cường quốc này đang leo thang.

TC là một trong những nền kinh tế lớn có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất thế giới, nhưng năm nay, tốc độ tăng trưởng đó đã bắt đầu hụt hơi, và nhiều dấu hiệu suy yếu đang ngày càng lộ rõ.
<nguồn viettimes>
FB Phil Nguyen


Source: Twin cucumber by Smallworld

Get paid to share your links!