Friday, January 13, 2017

LS Lê Công Định: "Sáng nay an ninh chìm và công an nổi bủa vây nơi tôi ở."

Sáng nay an ninh chìm và công an nổi bủa vây nơi tôi ở. Tôi vừa bước ra thì một anh nhảy lại nắm cánh tay tôi kéo, rồi giả lả bảo đi thăm thằng em ở đây.
Sau đó anh chàng đề nghị đi uống nước với tôi vì lâu ngày không gặp, tôi đáp rằng tôi đang bận và ông nên đến thăm thằng em đi. Chán thiệt, đúng là oan gia ngõ hẹp!

Lê Công Định

Bộ đội nghĩa vụ bị cán bộ đánh chết gia đình đi tìm công lý.

Mình xin phép các bạn trên toàn xã hội cho mình gửi đơn kêu cứu tới các lãnh đạo trên cả nước, rất mong các bạn chia sẻ giúp mình tới các cấp lãnh đạo xem xét vào cuộc để tìm lại công bằng, công lý cho gia đình mình. Mình xin chân thành cảm ơn !


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
ĐƠN KÊU CỨU
Kính gửi: - Ông Nguyễn Phú Trọng – tổng bí thư nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam
- Ông Trần Đại Quang – chủ tịch nước CộngHoà XHCN Việt Nam
- Ông Nguyễn Xuân Phúc – Thủ tướng Chính Phủ nước Cộng Hoà XNCN Việt Nam
- Bà Nguyễn Thị Kim Ngân – Chủ tịch Quốc hội Việt Nam
- Ông Phan Văn Sáu – Thanh tra Chính Phủ
- Ông Ngô Xuân Lịch – Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng
- Ông Tô Lâm – Bộ trưởng Bộ Công An
- Hội nhà báo Việt Nam cùng các ban ngành các cấp
Tôi là: Lê Công Khương – 55 tuổi
Quê quán: Trà Hồi – Thụy Bình – Thái Thụy – Thái Bình
Là thương binh hạng 3/4 mặt trận Tây Nam bảo vệ Tổ Quốc
Vợ là: Bùi Thị Thủy – 48 tuổi
Nghề nghiệp: Làm ruộng
Quê quán: Trà Hồi – Thụy Bình – Thái Thụy – Thái Bình
Kính thưa cơ quan! Vợ chồng tôi sinh đượng 2 cháu là:
Cháu Lê Công Thành 26 tuổi đã hoành thành nghĩa vụ quân sự trở về địa phương.
Cháu Lê Công Đức 22 tuổi. Khi cháu đang học tại Đại học Hải Phòng, địa phương thiếu chỉ tiêu nghĩa vụ quân sự đã vận động cháu khám tuyển. Cháu là đoàn viên ưu tú, đối tượng kết nạp Đảng Cộng sản Việt Nam, nên cháu bàn với bố mẹ cho cháu nhập ngũ. Gia đình tôi nhất trí, cháu đã nhập ngũ, công tác tại C1D476 Lữ đoàn 147 vùng 1 Hải quân.
Sáng ngày 24/10/2016, đơn vị cho xe ca về báo cho gia đình tôi là cháu bị tai nạn trong khi đang thi hành nhiệm vụ gác tại chòi của đơn vị và đề nghị gia đình ra với cháu. Khi gia đình ra đến nơi đơn vị mới thông báo là cháu đã mất, gia đình đề nghị gặp cháu nhưng đơn vị không cho gặp, mãi đến 14 giờ mới cho gặp. Cơ thể của cháu bị sưng bầm rất nhiều chỗ và đã bị mổ khâu lại nhiều bộ phận trên cơ thể. Chúng tôi yêu cầu đơn vị làm rõ nguyên nhân cháu chết thì đơn vị (cụ thể là Thượng tá Ánh) nói cháu mất khi đang làm nhiệm vụ. Có 3 người đánh cháu, đã được đơn vị xử lý nội bộ, đồng thời động viên gia đình đưa cháu về. Đơn vị hỗ trợ cháu 3 triệu đồng cộng với tiền lương trên 1 triệu của cháu Đức đã mua ván, vải xong. Gia đình vẫn yêu cầu làm rõ sự thực thì đơn vị lại hỗ trợ cho gia đình 50 triệu, chúng tôi vẫn chưa nhất trí đưa về. Đơn vị lại tăng lên hỗ trợ 100 triệu đồng và hứa sẽ giải quyết cho cháu chế độ liệt sỹ (cụ thể là Đại tá Phạm Văn Quang – chính ủy vùng 1 Hải quân – SĐT: 0982972868 hứa trước vong linh của cháu) và đưa đơn vị về tổ chức tang lễ cho cháu như liệt sỹ. Hôm sau, sau khi đưa cháu về làm lễ, đơn vị đã có xe và mấy chục quân nhân từ Đại tá trở xuống cùng về tổ chức tang lễ cho cháu. Lễ truy điệu long trọng, trong lời văn truy điệu, thủ trưởng đơn vị đọc rõ mọi người nghe là: “Cháu Đức mất khi đang thực thi nhiệm vụ và ra lệnh phủ quan tài bằng Quân kỳ”. Khi đưa Đức ra đồng thì Thượng tá Phạm Hữu Biều gặp tôi (Khương) bảo ký máy văn bản. Tôi (Khương) mới ở bệnh viện chữa mắt về (chỉ còn 1 mắt) nhìn lơ mơ thấy bản trên là số tiền 100 triệu đồng. Tôi nghĩ vợ tôi (Thủy) đã nhận ở đơn vị hôm trước nên ký vào, ông Biều lại bảo tôi ký thêm mấy bản nữa bên dưới nói là như nhau nên tôi ký. Lúc đó tinh thần suy sụp không tỉnh táo nên không kiểm tra lại. Sau đó gia đình ra đơn vị đề nghị cho xem lại số văn bản đã ký, ông Biều nói là bị đổ nước chè vào vứt đi rồi. Còn lại 1 bản với số tiền 100 triệu, nhìn lại chúng tôi thấy khác hẳn nội dung nhau: Bản ở đơn vị Thủy ký nhận số tiền nội dung: Tiền đơn vị hỗ trợ gia đình, còn bản tôi (Khương) ký nội dung là: Tiền đơn vị và các quân nhân đóng góp để viếng đồng chí. Như vậy là không đúng.
- Nội dung chi 2 khoản riêng biệt khác nhau.
- 2 người ký riêng 2 bản chứng từ có nội dung chi khác nhau.
Nhưng đơn vị cho rằng 2 nội dung chi trên là cung 1 món tiền thôi.
Chúng tôi thấy việc ông Biều lừa tôi ký vào chi 2 khoản có nội dung khác nhau chỉ là 1 số tiền 100 triệu là sai nên không tin tưởng và yêu cầu đơn vị lập biên bản hủy chữ ký của tôi (Khương) không còn giá trị pháp lý. Sau đó gia đình vẫn làm đơn đề nghị từ Bộ tư lệnh Hải quân đến Bộ Quốc phòng điều tra lại vụ việc. Nhưng đến nay ngày 27/12/2016 mới nhận được giấy báo là cháu Đức tự sát của cơ quan điều tra hình sự vùng 1 Hải quân.
Việc kết luận Lê Công Đức tự sát của cơ quan điều tra vùng 1 Hải quân không đủ cơ sở, không có tính thuyết phục vì một số lý do sau đây:
1. Cơ quan điều tra của vùng 1 Hải quân đã tự cùng đơn vị 147 làm từ lúc bắt đầu vụ việc khi chưa có sự chỉ đạo của cấp trên, vẫn lấy kết quả cũ theo của đơn vị Lữ đoàn 147.
2. Lê Công Đức tự sát phải rõ nguyên nhân, động cơ từ sát là gì? Theo chúng tôi không có lý do gì khiến Đức tự sát, nếu vì nguyên nhân bị đánh và làm khổ không chịu được thì chắc cháu Đức không thể tự sát 1 mình.
3. Hiện trường Đức chết theo miêu tả trong bản kết luận của cơ quan điều tra chưa phù hợp vì: Nếu tự sát bằng súng AK 47 thì với thực tế chòi hẹp, ván sàn bị thụt, nếu người đứng quay nòng súng về phía ngực bắn thì người hoặc súng phải rơi ra khỏi chòi gác. Nếu người nằm dùng chân kéo cò súng thì phải có vết đạn xuyên qua người và ván sàn gỗ.
4. Bộ quần áo lúc Đức chết được đơn vị lột ra cho vào túi nilon để trong ba lô của Đức không hề có vết đạn xuyên qua, áo ngoài thì khoét bằng dao và áo lót thì không có nốt thủng, cả 2 áo đều bê bết máu.
5. Khi Đức còn sống về nhà có tâm sự phải làm việc nhiều, vất vả, bị cán bộ đại đội đánh khổ lắm, còn nói qua môi giới của anh Tùng ở C2 huấn luyện ở Đại Yên – Quảng Ninh đút cho đại đội 5 triệu để được chuyển về đơn vị này nhưng vẫn phải làm việc khổ, đơn vị nhận công việc ngoài bắt lính làm vất vả lấy tiền đút túi.
6. Khi gia đình hỏi xem sổ cắt trực gác, đơn vị nói là bị công an thu rồi. Đơn vị nói Đức đang thi hành nhiệm vụ gác thì bị chết. Nay lại có kết luận trong văn bản điều tra thì Đức không phải là người được cắt gác vào hôm đó.
7. Có quân nhân ở đơn vị đó lên mạng xã hội là “Đức bị Đại đội trưởng đánh nhiều lần” sau đó tổng đài ngăn chặn đã xóa nguồn tin đó. Đơn vị thừa nhận có 3 người cùng đơn vị đánh Đức vậy mà các đối tượng có hiện tượng trên vẫn vẫn nhởn nhơ không bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra, thì những người biết sự thực hỏi ai còn dám lên tiếng nữa.
8. Vào khoảng không giờ cháu Đức tự sát bằng 2 viên đạn thì tại sao các chòi gác khác và gần chòi gác là chỗ quân nhân ở không phát hiện tiếng súng nổ?
9. Đơn vị tổ chức mổ thì mổ không có sự chứng kiến của gia đình người chết, lúc lại tăng số tiền hỗ trợ 3 triệu đến 50 triệu đến 100 triệu để cố tình vận động đưa Đức về và tổ chức tang lễ như liệt sỹ, hứa làm chế độ cho Đức ở mức độ cao nhất. Lật lừa trong khi điều tra vụ án đó đối với gia đình. Gia đình còn một số nội dung ghi âm và chụp ảnh cụ thể lưu trữ làm bằng chứng các biểu hiện một số việc trên đây, xét ra đây có phải là vụ án cố ý giết người bịt đầu mối về việc làm ăn của một số cán bộ đơn vị của Đức, cố tình tạo hiện trường giả để giấu giếm sự thực về cái chết của Lê Công Đức.
Gia đình chúng tôi đề nghị các cơ quan điều tra các cấp, khởi tố điều tra lại vụ án Lê Công Đức và khẩn thiết kêu gọi những nhà báo, những người có lương tâm giúp đỡ gia đình tôi và giải nỗi oan cho cháu Lê Công Đức, lấy lại danh dự cho cháu, đưa sự việc ra ánh sáng để vong linh của cháu và gia đình chúng tôi được an ủi. Giữ nghiêm kỷ cương, thượng tôn pháp luật của Nhà nước.
Chúng tôi vô cùng biết ơn và hết sức cảm tạ!
Xin chân thành cảm ơn!
Nguồn : Lostlove

LÁ CỜ NÀO CŨNG CẦN ĐƯỢC TÔN TRỌNG

Cờ quạt luôn là một chủ đề tranh cãi gay gắt trong nhiều năm qua. Người Việt xúc phạm, mạt sát nhau cũng chỉ vì những quan điểm trái chiều trong cách nghĩ.
Tôi là một đứa trẻ sinh ra dưới lá cờ đỏ sao vàng, từ những năm tháng đầu đời tôi được dạy rằng hãy luôn yêu thương nó vì nó đại diện cho Tổ Quốc của chúng tôi. Và như những người sinh ra trong những năm tháng Cộng Sản, tôi đã dành rất nhiều tình cảm cho lá cờ bọc lấy tâm trí tôi những ngày thơ ấu.
Sau này, khi những biến cố xảy đến, cuộc sống mở lối cho tôi bước vào sự thật, tôi nhận thức được về những gì đã xảy ra trong quá khứ của dân tộc. Tôi thất vọng với màu đỏ của lá cờ một thời tôi ca ngợi. Nhưng tôi chưa bao giờ căm ghét nó dù trong lòng tôi thấy sợ sắc máu trong biểu tượng của quê hương. Tôi chỉ hy vọng lá cờ ấy sẽ được thay thế bằng bằng một lá cờ khác, tươi mới hơn, hài hoà hơn với sắc xanh của hoà bình và sự tự do.
Tôi nghĩ rằng, tất cả những lá cờ của dân tộc này đều đáng được trân trọng vì nó là một phần lịch sử không thể thay đổi của quê hương mình. Cờ đỏ, hay cờ vàng cũng vậy, đều cần nhận được sự tôn trọng từ người Việt. Quá khứ cần được nhìn nhận lại một cách khách quan. Lá cờ chỉ là một biểu tượng của một giai đoạn lịch sử Quốc gia, lá cờ tương lai không ai biết trước, chúng ta có thể yêu ghét nhưng không nên xem nhau là kẻ thù chỉ vì không cùng chung lập trường và vị trí. Tôn trọng mọi sắc cờ, tôn trọng quan điểm của người khác là tôn trọng lịch sử của dân tộc.
Người Việt trong nước hiện nay với một nền giáo dục định hướng dẫn đến khinh miệt, chửi bới, đàn áp cờ vàng. Đa số người Việt hải ngoại với một tâm thế đau thương do chiến tranh gây ra, thù hằn căm phẫn với cờ đỏ. Và vì vậy khi ai đó bày tỏ quan điểm, từ chối yêu thích sắc cờ của phía bên kia dù không có sự xúc phạm thì ngay lập tức hứng chịu cơn cuồng nộ của những người khác.
Mỗi khi chuyện cờ quạt được mang ra chì chiết nhau, tôi lại nhớ đến hình ảnh người thanh niên giơ biểu ngữ trong cuộc tuần hành chống Trung Quốc tại Sài Gòn năm 2015. Anh đã bị đánh một cách tàn bạo chỉ vì trên biểu ngữ là hình của 2 lá cờ liên kết lại, cờ vàng và cờ đỏ để phản đối sự bành trướng bá quyền từ quân xâm lược. Sự đoàn kết dân tộc mà anh trông đợi đổi lại sự chửi rủa không thương tiếc từ cộng đồng. Lợi ích dân tộc bị bỏ lại đằng sau cảm xúc của cá nhân và lợi ích của mỗi chế độ. Có lẽ vì vậy mà đất nước này mãi vẫn không hết đau thương.
Trịnh Kim Tiến

Chuyến đi thăm Trung Cộng của ông Trọng có kéo dài thêm sự sống lay lắt cho chế độ cộng sản Việt Nam hay không?


Rất có thể chuyến đi này là chuyến đi cuối cùng và thất bại của người đứng đầu tổ chức đảng cộng sản Việt Nam.
Khu vực Châu Á Thái Bình Dương sẽ bị đảo lộn. Khu vực Asian bị chia làm 5 mảng, bất ổn, chia rẽ. Trung Cộng bị phân cực từ nội bộ và tác động từ chính trị quốc tế. Bắc Kinh cũng bị bao vậy tứ phía từ kinh tế, chính trị cho tới quân sự.
Các tổ chức dưới sự bảo trợ của các chính phủ độc tài và khủng bố sẽ gây chiến tranh trong từng khu vực và lan rộng ra nhiều nơi tại Châu Á, một phần khu vực Châu Âu, Bắc phi...
Trung Cộng bảo trợ cộng sản Hà Nội từ xưa đến nay khá mệt mỏi, đến thời điểm này sẽ buông lơi HN là điều dễ xảy ra. Để tìm kiếm sự bảo trợ của Bắc Kinh trong bối cảnh ngày nay rất khó khăn.
Các phe phái trong nội bộ cộng sản HN tranh ngôi đoạt ghế, đả kích nhau từ ý thức dân tộc và cộng sản cho đến ăn chia lợi ích nhóm không đều.
Hi vọng đều tốt đẹp nhất sẽ đến với VN chúng ta vào năm 2017 này là cộng sản sụp đổ. Việt Nam dân chủ và tự do sẽ triển nở. Hi vọng sẽ là như vậy.
Sơn Văn Lê

Get paid to share your links!