Monday, October 8, 2018

HÁT TRÊN NHỮNG XÁC NGƯỜI !


Tôi phải thốt lên như thế về nhà hát giao hưởng Thủ Thiêm mà HĐND thành phố vừa thông qua. Khi cái nhà hát đó mọc lên trên nền đất của nhân dân hôm qua. Có người chết tức, có người sống không bằng chết. Có những giọt nước mắt đoạn trường, những thân phận rách nát chưa thấy ánh sáng.

Trong một bầu oán khí ngút trời như vậy, thành phố kiên quyết làm nhà hát giao hưởng là nhảy múa trên nước mắt của nhân dân. Là hoan ca trên những xác người !

Nếu có một công trình ở Thủ Thiêm, đó phải là một bảo tàng oan dân. Ghi lại sự bạo tàn của cường quyền phe nhóm đoạ đày nhân dân đến khốc hại, đến từng cái bàn thờ bia mộ, đến loài vật cũng tru lên bao tiếng oán than.

Bà Quyết Tâm nói xây dựng nhà hát là bức bách và vì dân. Thưa bà. Dân cần là bớt kẹt xe thôi ngập nước, là bệnh viện mỗi người một giường. Cần lãnh đạo biết nhìn xuống thân phận lấm lem của họ chứ không phải đem những phồn hoa giả tạo xứ người về đặt trên lưng nhân dân.

Nói về văn hoá, không phải tất cả các thành phố lớn trên thế giới đều có nhà hát giao hưởng. Ngay cả lãnh đạo VN cũng chưa chắc đã biết nghe giao hưởng. Đừng mớm vào miệng nhân dân những thứ họ chưa bao giờ nhắc đến.

1,5k tỷ cho 1.700 chỗ ngồi. Nếu không có nhu cầu thật, ai sẽ chịu trách nhiệm. Lãnh đạo lúc đó có bằng lòng ngồi cạnh những hồn mà vất vưởng ở Thủ Thiêm bên trong nhà hát hay không?

Bà nhìn thấy nhu cầu của dân lúc nào thưa bà Tâm? Gần hai chục năm nhân dân Thủ Thiêm sống khốn sống nạn, cách UBND thành phố 1,5km có ai nhìn thấy? Để oán khí ngút trời rồi xây nhà hát nhạc Tây vì họ. Dân cẩn lẽ phải chứ không cần mua vui.

Phải bao nhiêu vất vả cay cực mới chống tham nhũng lợi ích nhóm. Mảnh đất Lê Duẩn mới thu về hôm qua, hôm nay các ông bà đã tìm cách bán để lấy 1,5k tỷ xài. Các ông bà có nghĩ cho đồng chí của mình không?

Vấn đề cấp bách ư? Vấn đề cấp bách là oan dân vẫn chưa có nơi bấu víu. Kẻ gây tội chưa trả giá. Xây cấp bách một cái nhà hát sang chảnh, sẽ giải quyết được oán khí Thủ Thiêm ư? Dân đợi đằng đẳng hai chục năm mới được kêu gào. Các vị không thể đợi thêm một năm, sợ làm sang không kịp hay sao?

Cuối cùng thì nhân dân có tội gì với lãnh đạo mà đến tận cảm xúc cũng bị ức hiếp đày đoạ thế này? Không lẽ thành phố xây nhà hát để cầm tù luôn linh hồn người dân đang sống?

Cuối cùng cũng phải có ai đó từ bi với dân một chút chứ. Có ai đó ngó xuống, cứu lấy dân Thủ Thiêm, thương người dân SG với chứ. Sao lại tàn ác với dân đến vậy. Trời ơi !

FB Nguyễn Tiến Tường


Source: Dragon dance with boys who use carton box to make in Mid-Autumn Day. by Smallworld

KIỂU MIỀN BẮC ĐI ANH ƠI...!



(Câu chuyện chỉ mang tính thư giãn, không có ý phân biệt vùng miền).

Cuối tuần, cả nhà quay quần đông đủ chuyện trò rôm rã, bà Dì kể về một thời hào hùng đã qua...
Năm ấy, Dì 18 tuổi là một cô thôn nữ xinh đẹp. 
Một hôm có đơn vị bộ đội về làng đóng quân để nghỉ dưỡng vài hôm, rồi sau đó lên đường đi vào Nam chiến đấu.

Trong đoàn có một anh bộ đội cứ theo tán tỉnh Dì mãi, Dì rất thích. Dì nói, tau thích, vì đã lâu, tau ao ước và cương quyết phải yêu người con trai đi bộ đội, chứ không yêu đám con trai ở nhà quê.

Một buổi chiều, Dì theo anh bộ đội ra lùm cây rậm rạp ở cuối làng ngồi tâm sự.
Tâm sự đến 7 giờ tối thì không ai nói gì nữa mà thay vào đó là tay bắt đầu nói.
Thêm 30 phút nữa, tay không nói nữa mà là da thịt cả hai bắt đầu nóng ran hẳn lên.

Thêm ít phút nữa, anh bộ đội thì thầm:
- Cho anh xin em nhé! Anh vào mặt trận trong Nam có thể hy sinh, em thương anh, cho anh xin một lần cho biết mùi đời. Trai mà không biết gì, nhỡ sau này có hy sinh thì tiếc lắm đấy em ạ!
Dì nói:
- Đây là em đang vì sự nghiệp giải phóng Miền Nam, động viên bộ đội lên đường làm nhiệm vụ đấy nhé!.
- Anh hiểu ý em rồi!
- Nhưng mà em lại sợ có thai anh ạ! Ở nhà quê, con gái không chồng mà có thai thì miệng đời dị nghị, khổ sở lắm anh ơi!
- Anh hiểu rồi. Nếu còn sống, anh sẽ tìm về quê cưới em làm vợ. Cho anh xin em nhé!

- Nhưng dù anh nói thế nào đi nữa thì em vẫn sợ có thai lắm anh ạ!
- Anh biết rồi. Thế thì anh sẽ làm theo kiểu của Miền Nam. Sẽ rất an toàn tuyệt đối và không có thai đâu em ơi! Đừng sợ nhé!.
- Vâng, thế thì kiểu Miền Nam.
- Cho anh xin em nhé!
- Vâng! Nhưng mà anh nhớ làm theo kiểu Miền Nam thôi anh nhé!

- Ồ! Anh hiểu rồi...

- Nhưng kiểu Miền Nam là kiểu gì thế anh?
- Là anh chỉ khảo sát sơ sơ bên ngoài thôi, rê ra, khề khà lung tung lang tang bên ngoài thôi, còn với kiểu của Miền Bắc là đi thẳng vào trong thì nó mới có thai... kiểu Miền Nam rất an toàn không sao hết em ạ!.
- Vâng thế thì kiểu Miền Nam à!.

Một lúc lâu sau, thì lại chính Dì gào lên:
- Anh ơi! Anh ơi! Kiểu Miền Bắc đi anh, Miền Bắc, Miền Bắc, Miền Bắc đi anh ơi...!!!

Thế là thời gian sau đó lòi ra thằng con... không còn cha.

Dì nói, đến nay mấy mươi năm đã trôi qua tau chẳng trách gì anh bộ đội, chỉ thấy thương, bởi vì lúc đó do tau thích làm kiểu Miền Bắc thì trách ai bây giờ.

Cả nhà đồng thanh cười rũ rượi:
- Ồ thích thật! Làm theo kiểu Miền Bắc.

(NMS st.)
FB Tan Ha Nguyen


Source: Catch and eat terrible insects, these girls make people so amazed. by hungvo

HÃY CỨ LÀM NGƠ TRƯỚC NHỮNG BẤT CÔNG NẾU BẠN MUỐN MỘT NGÀY NÓ ĐẾN GÕ CỬA NHÀ MÌNH!!!


FB: Nguyên Khang.

Ngày xưa lúc Việt Khang bị bắt bỏ tù vì viết những bài hát ANH LÀ AI , VIỆT NAM TÔI ĐÂU ....

Là một đồng nghiệp nếu không đồng tình với quan điểm , chính kiến của nhau thì nên im lặng , đằng này em lại hả hê đi bêu rếu, chửi rủa Việt Khang nào là “ ngu thì ráng chịu, phản động thì bị tù là đúng rồi ....vv và vv “và còn nhiều lời nặng nề hơn ngay tại một quán café ở khu Little Saigon ( thủ đô của người Việt tỵ nạn cộng sản) , khi nghe được chuyện này anh rất buồn vì nghĩ rằng em cũng là một đồng nghiệp , một nam tử hán đại trượng phu , ăn nói thì đao to búa lớn , người xăm trổ , một giang hồ nghĩa hiệp .... sao lại nói về người khác như vậy nhỉ???

Lúc đó anh hơi thất vọng nhưng cũng không buồn gì vì mình sống ở xứ tự do mà , muốn nói gì thì nói, chả ai có quyền cấm mình !!!

Khi biết được em bị sốc và khóc như một đứa con nít lên 3 khi bị phụ huynh từ chối cho kẹo, đến nỗi phải vào bệnh viện VÌ show nhạc của em bị cancel , anh chẳng ngạc nhiên gì với lối hành xử của nhà nước Việt Nam đối với người dân của họ em ạ!

Nhưng anh hơi ngạc nhiên VÌ là em : một tay “ khí phách ngang tàng “ - và các cô gái hay gọi là “chuẩn man “
Không biết em có nghĩ tới lúc Việt Khang lúc nó nhận được lệnh bắt , nó bị tước đoạt tất cả các quyền cơ bản của một con người bình thường , mất vợ , xa con , xa gia đình , bạn bè, đi ăn cơm tù ...chỉ vì nó yêu nước!

Nhưng nó không rơi một giọt nước mắt hoặc hối hận vì việc làm của nó đã ảnh hưởng đến gia đình riêng của nó , VÌ nó đã nghĩ đến một gia đình lớn hơn , đó là dân tộc Việt Nam , nó nghĩ đến mảnh đất mà nó sinh ra và lớn lên sẽ đi về đâu nếu Trung Cộng xâm lược vì sự hèn nhát của Chế độ Việt Nam.

Nó can đảm chấp nhận bản án , chấp những sự sỉ vả của cả 1 loại người như em , loại ích kỷ , bốc phét , chỉ biết lo cho bản thân mình !!!

Em có biết giữa em và nó khác nhau chỗ nào không ??

PS: HÃY CỨ LÀM NGƠ TRƯỚC NHỮNG BẤT CÔNG NẾU BẠN MUỐN MỘT NGÀY NÓ ĐẾN GÕ CỬA NHÀ MÌNH

Source: So amazing! Man uses a fish to caught a lot crabs by Smallworld

Get paid to share your links!